Chu Văn đi ở phía sau, nói với Lữ Vân Tiên và Hứa Văn:
-Ta muốn đi xem Chúc Long, không đi cùng các ngươi.
-Chúng ta muốn đi chung với ngươi.
Hứa Văn nói.
Mặc thù thanh âm của họ rất thấp, có điều vẫn dẫn đến sự chú ý của Khúc Thanh Vân.
-Không phải Lôi giáo sư đã nói rồi sao, sau khi đi vào phải tuân thủ an bài của Lôi giáo sư, không thể tùy tiện đi loạn, ngươi không muốn sống nữa sao?
Lời của Khúc Thanh Vân, đám người Lôi Chí Quốc đều quay đầu, nhìn về phía mấy người bọn hắn.
-Chuyện gì xảy ra?
Lôi giáo sư tới hỏi.
-Lôi giáo sư, lần này ta muốn đi xem Chúc Long Thần điện, còn bên Cùng Kỳ kia ta không muốn đi. Hiện tại đã có tế phẩm, đi bên nào cũng không có vấn đề gì chứ?
Chu Văn nói.
Lôi giáo sư trầm ngâm nói:
-Mặc dù nói lý luận xác thực như thế, có điều Thần điện quá quỷ dị, chuyện gì cũng có thể phát sinh, tốt nhất không nên tách ra, vạn nhất xảy ra chuyện gì, mọi người cùng nhau còn có thể nghĩ được biện pháp. Bằng không chờ chúng ta nghiên cứu xong bên này, lại đi về phía Chúc Long bên kia xem tiếp?
Chu Văn lắc đầu nói:
-Những tế phầm vừa rồi, cùng lắm duy trì đến một giờ đồng hồ, chờ các ngươi nghiên cứu xong Cùng Kỳ trở về, sợ thời gian không còn bao nhiêu, ta tự mình đi, chẳng qua nhìn một chút, không có chuyện gì.
-Ra vẻ hiểu biết, tế phẩm chúng ta cung cấp có thể duy trì ít nhất hai tiếng đồng hồ trở lên, nếu không biết, đừng nói lung tung.
Khúc Thanh Vân cười lạnh nói:
-Hai giờ trở lên? Lôi giáo sư, đây là sự thực sao?
Chu Văn không để ý Khúc Thanh Vân châm chọc, nhíu mày nhìn về phía Lôi giáo sư hỏi.
-Không sai, bởi vấn đề an toàn, tế phẩm mỗi lần chúng ta cung cấp, đều duy trì ít nhất hai giờ trở lên, mà thời gian làm việc khống chế trong vòng một tiếng rưỡi, hôm nay chúng ta có thể kết thúc công việc trước một chút, dẫn ngươi đi về phía Chúc Long nhìn một chút.