(Thiên Sinh ai đả mệnh là Mệnh hồn sinh ra để làm bao cát cho người ta đánh đập…)
-Huấn luyện viên, ngươi có phát hiện ra không, áo giáp quái dị trên người hắn có điểm kỳ quái.
Phong Thu Nhạn nhìn chằm chằm giáp trùng trên người hắn nói.
-Quả thật có chút kỳ quái.
Chu Văn đã sớm phát hiện.
Trúng giáp trên thân Lý Huyền, mỗi một lần bị đánh nát, một lần nữa tự lành về sau, đều thay đổi trở nên kiên cố hơn, sau mỗi lần quái vật nện trên người hắn, vết thương lại nhỏ đi rất nhiều.
Mà loại năng lực này, tựa hồ không có giời hạn, mỗi lần bị đánh nát, mỗi lần tự lành, đều trở nên mạnh mẽ hơn, liên tục bị đánh phá toái rồi tự lành về sau, Kim cang lại nện trên người hắn, lại tạo vết thương cực kỳ nhỏ.
-Gia hỏa Lý Huyền này, cần gì cố học Lý Mặc Bạch làm cái gì, Mệnh cách và Mệnh hồn của hắn, đơn giản là Thiên sinh Ai đả mệnh, không bị đánh làm sao có thể mạnh hơn được? Hắn cứ học Lý Mặc Bạch cái thể loại kia, đơn giản lãng phí!
Chu Văn thầm nghĩ.
Rõ ràng Lý Huyền là người phát hiện Mệnh hồn của hắn có vấn đề, bởi Mệnh hồn của hắn do Lý Mặc Bạch bức bách ngưng tụ ra, còn hấp thu Mệnh hồn Tà Vương cổ của Lý Mặc Bạch, nên kiến thức của hắn với Mệnh hồn của mình hết sức nửa vời, thậm chí còn nghe lời Lý Mặc Bạch, Mệnh hồn của hắn là Mệnh hồn thất bại.
Xác thực Mệnh hồn của hắn hoàn toàn khác biệt Mệnh hồn Lý Mặc Bạch, không dùng Tà Vương Cổ lảm chủ, chẳng qua hấp thụ một bộ phận đặc tính của Tà Vương Cổ, thành tựu Mệnh hồn bản thân.
Bên trong Mệnh hồn Lý Huyền mang theo một bộ phận đặc tính Tà Vương Cổ, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Trước đó Lý Huyền tự trách, cảm giác mình hẳn mau sớm trưởng thành, giống Lý Mặc Bạch trở thành trụ cột trong nhà, cho nên hắn tận lực tu luyện, muốn mạnh hơn Lý Mặc Bạch.
Hắn muốn mọi phương diện đều vượt qua Lý Mặc Bạch, kết quả lại đi con đường không thích hợp với bản thân, trong khoảng thời gian này hắn một mực rèn luyện kỹ năng, tận lực tránh thụ thương, nhưng hắn lại không biết Mệnh hồn bản thân, cần phải ăn đòn mới trở nên mạnh mẽ hơn, hóa ra lại làm chuyện vô ích lâu như vậy.