Lý Huyền trực tiếp sử dụng Mệnh hồn của hắn, thân thể của hắn được Hắc giáp trùng bao bọc, con mắt biến thành màu đỏ kép, thoạt nhìn khí chất toàn thân biến đồi, có chút tà dị.
Tốc độ Lý Huyền rất nhanh, lưu lại từng đạo ảo ảnh, vọt tới trước mặt quái vật kia, thân thể lúc la lúc lắc, tránh né công kích của quái vật, trong tay cầm một thanh Sử thi Phối sủng đao, chém về phía thân thể quái vật, tuy nhiên lại bị Kim cang cản lại.
Thực lực quái vật xác thực rất mạnh, sáu vòng Kim cang sử dụng chiêu thuật quái dị, khiến đao của Lý Huyền không đụng tới hắn, chỉ có thể không ngừng na di.
Thân pháp Lý Huyền và chiêu thuật rất tinh diệu, thoạt nhìn rất mỹ lệ, có thể nói chuẩn mực như sách giáo khoa, không tồn tại chút tỳ vết nào.
Nhưng Chu Văn lại cảm giác, đó không phải là Lý Huyền, hắn biết Lý Huyền, không phải hạng người cầu toàn như vậy.
Nếu không phải hắn biết trước đây là Lý Huyền, Chu Văn còn tưởng người trong trúng giáp là Lý Mặc Bạch.
-Cải biến như thế này, có được không đây?
Chu Văn khẽ nhíu mày, nếu một ngươi theo đuổi mục tiêu mà hắn không thích, rất khó đi xa.
-Chiêu thuật của Lý Huyền rất mạnh, cơ hồ không có sơ hở, có điều ta cảm thấy có điểm nào đó không thích hợp.
Phong Thu Nhạn nhìn Lý Huyền đang chiến đấu với quái vật, suy tư nói.
Minh Tú gật đầu nói:
-Ta cũng cảm giác có chút kỳ quái, rất mạnh, nhưng ta lại cảm thấy hơi lạ, ta thấy thời điểm Lý Huyền động thủ lần trước, hẳn không có phong cách như vậy?
-Huấn luyện viên, ngươi thấy thế nào?
Phong Thu Nhạn hỏi Chu Văn.
-Không phải mỗi người sinh ra đều biết mình nên đi như thế nào, luôn luôn phải tự trải nghiệm, có vài người chẳng mấy chốc sẽ tìm tới con đường của mình, có vài người đi cả một đời, có lẽ cũng chỉ lượn quanh con đường sai, kỳ thật ta không biết con đường nào mới đúng, con đường nào sai, con đường Lý Huyền chọn, cuối cùng chỉ có hắn đi, ta tin tưởng vô luận con đường kia gian nan gập ghềnh thế nào, hắn nhất định có thể đi tới đích.