- Tại sao ta biết ngươi có thể làm chuyện tương tự như ngươi làm với yh?
Chu Văn nhìn Lục dực Thiên sứ nói.
-Thủ Hộ giả vốn sinh ra để chiến đấu, nếu ngươi chiến bại, coi như ta không vứt bỏ ngươi, thì có ích lợi gì? Chỉ cần ngươi còn năng lực tái chiến, ta sẽ một mực thủ hộ ngươi.
Lục dực Thiên sứ nói.
-Nói có vẻ hợp lý đấy, như vậy ta phải làm thế nào, mới để ngươi trở thành Thủ Hộ giả của ta?
Chu Văn lại hỏi.
-Rất đơn giản, ngươi chỉ cần đem một giọt máu nhỏ trong lòng bàn tay của ta, sau đó ta sẽ hoàn thành nghi thức còn lại.
Lục dực Thiên sứ nói xong đưa bàn tay ra.
-Được.
Chu Văn cắt vỡ ngón tay, đưa tay về phía lòng bàn tay Lục dực Thiên sứ, mắt thấy huyết dịch sắp nhỏ xuống lòng bàn tay, Trúc đao trong tay Chu Văn, đột nhiên chém về phía cổ Lục dực Thiên sứ, như một tia chớp xẹt qua hư không.
Coong!
Cánh sau lưng Lục dực Thiên sứ che thân thể hắn lại, chặn một đao này của Chu Văn, đồng thời thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau.
-Nhân loại, ngươi xử lý quá cảm tính.
Lục dực Thiên sứ nói.
Chu Văn một đao tiếp một đao chém tới, Lục dực Thiên sứ khác Phối sủng, Phối sủng hoàn toàn do chủ nhân khống chế, mà Lục dực Thiên sứ lại có thể vứt bỏ chủ nhân, hơn nữa còn có ý thức của mình, vô luận hắn mạnh bao nhiêu, Chu Văn sẽ không thể mang hắn theo mình.
Trên người hắn có quá nhiều bí mật, về sau nếu Lục dực Thiên sứ phản bội, những bí mật kia sẽ phơi bày ra ánh sáng, Chu Văn tuyệt đối không thể sự tình này phát sinh.
Chu Văn sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên, muốn chém giết Lục dực Thiên sứ, nhưng hắn lại phát hiện, không có Ước Hàn khống chế, thời điểm Lục dực Thiên sứ không có Ước Hàn điều khiển còn cường đại hơn, chỉ thấy thân hình của Lục dực Thiên sứ di chuyển trong hư không, lưu lại từng đại tàn ảnh, mà Thiên Ngoại Phi Tiên của Chu Văn, lại chỉ chém trúng huyễn ảnh của hắn.