Ước Hàn giang hai tay ra, như ôm bầu trời, Lục dực Thiên sứ hóa thành từng mảnh quang vũ bay về phía thân thể hắn, hóa thành một kiến Thiên sứ khôi giáp, bao bọc thân thể Ước Hàn.
Chẳng qua một kiện khôi giáp kia, phảng phất sinh trưởng trên thân thể hắn, biến thành một phần của thân thể hắn, ba đôi cánh bày ra sau lưng hắn, tản ra Thánh khiết hào quang, Ước Hàn có dung nhan tuấn mỹ kết hợp thêm Thần thánh khôi giáp, khiến hắn đơn giản như Thần chỉ.
Tầm mắt mọi người đều tập chung trên thân Ước Hàn, coi như mù lòa, cũng có thể cảm giác gợn sóng lực lượng kinh khủng trên người hắn.
-Đó chính là sinh vật trong kén sao? Thoạt nhìn không giống Phối sủng, nhưng tựa hồ khác biệt với Dị thứ nguyên sinh vật.
Hạ Huyền Nguyệt nhíu mày suy tư.
Độc Cô Ca và Trương Xuân Thu đều nhìn Ước Hàn không nói gì, ánh mắt có chút kỳ quái.
A Sinh thì có chút bận tâm nhìn về phía Chu Văn, hiện tại Ước Hàn phát ra khí tức cực mạnh, hắn không biết Chu Văn có thể đối phó được hay không.
An Thiên Tá theo dõi hình ảnh trận đấu trên điện thoại di động, lông mày hơi nhíu lại.
Lục dực sau lưng Ước Hàn lay động, thân thể lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nhìn về Chu Văn nói:
-Chu Văn, hiện tại ta sẽ nói cho ngươi biết, cái gì là khoảng cách giữa Thần và người.
Nói xong, Ước Hàn duỗi một tay ra, bàn tay nhắm ngay Chu Văn.
Một vệt quang nhận trong tay Ước Hàn bắn ra, nhanh không thể tưởng tượng nổi, phảng phất phá hủy hết thảy.
Oanh!
Toàn bộ màn phòng ngự bên trong sân thi đấu đều nổ tung, như Hỏa Diệm sơn phu trào, chấn nát sân thi đấu.
-Lực lượng cấp độ Thần thoại.
Vẻ mặt Độc Cô Ca nghiêm túc nói.
-Đúng là cấp độ Thần thoại lực lượng.
Trương Xuân Thu khẽ gật đầu.
Hạ Huyền Nguyệt có một con Thần thoại Phối sủng, biết một kích này của Ước Hàn, tuyệt đội thuộc phạm trù Thần thoại lực lượng, trong lòng không khỏi kinh hãi.