- Chậc chậc, xem gương mặt và Mệnh cách của hắn, quả nhiên không tầm thường, bên trong Lục đại gia tộc anh hùng không dễ gặp được.
Trương Xuân Thu híp mắt đánh giá tượng mạo Chu Văn nói.
-Khí tức người này nội liễm, ánh mắt kiên định, nếu không ngã xuống, tương lai nhất định có thành tựu.
Độc Cô Ca cũng gật đầu nói.
-Những năm gần đây các nơi đều có nhân tài kiệt xuất xuất hiện, ngược lại Lục đại gia tộc anh hùng chúng ta, mặc dù cũng không ít người có thiên phú tuyệt hảo xuất hiện, tuy nhìn lại thiếu đi mấy phần khí vận và nghị lực.
Trương Xuân Thu giận dữ nói.
Hạ Huyền Nguyệt cùng Độc Cô Ca đều yên lặng không nói, lời Trương Xuân Thu nói, đều là chuyện Lục đại gia tộc anh hùng đều lo lắng, đời sau không bằng đời trước, khí vận có dấu hiệu suy giảm.
Đây không phải vấn đề đơn giản, nhi tử không được, lão tử cũng chỉ có thể lo lắng suông.
-Chu Văn, cuối cùng chúng ta lại gặp mặt.
Ước Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần trong sân thi đấu, Chu Văn đạp mạnh vào sân, khiến hắn mở mắt, ánh mắt nhìn chẳm chằm Chu Văn nói.
-Ta cũng không nghĩ, lại gặp ngươi như vậy.
Thời điểm Chu Văn nói chuyện, con mắt không khỏi liếc qua ngực hắn.
Đáng tiếc hắn mặc quần áo, không nhìn thấy cái gì, dĩ nhiên Chu Văn cũng chi theo bản năng nhìn một chút, không muốn nhìn đồ vật ấy, cho nên hắn không muốn dùng Đế Thính để nghe nơi đó.
-Hôm nay về sau, ngươi muốn gặp ta sợ không có cơ hội. Nợ ngươi thiếu ta và tỷ tỷ, hôm nay ta muốn đòi lại cả gốc lẫn lãi, cho ngươi nếm thử cảm giác bị phế Nguyên Khí hải, cảm giác mùi vị sống không bằng chết.
Ước Hàn lạnh mặt nói.
-Chỉ sợ ngươi thất vọng.
Chu Văn chắc chắn nói.
Muốn giết Chu Văn còn dễ, chứ muốn phế Nguyên Khí hải của Chu Văn, lại là chuyện gần như không thể, bởi hắn căn bản không có Nguyên Khí hải, Ước Hàn không nói gì, chẳng qua đi tới Chu Văn.
A Sinh mang theo rất nhiều binh sĩ, thủ trên mặt khán đài, nhìn nhất cử nhất đọng trong sân đấu.