Chu Văn lo lắng hãi hùng về tới học viện, một đường từ Lão Quân sơn về đến Tịch Dương học viện, không xảy ra chuyện gì.
Chu Văn không dám chủ quan, đem tất cả Phối sủng triệu hoán ra, không dám vào phòng ngủ, đợi trong phòng khách, ngồi bên cạnh linh dương và tiểu điểu.
Nhắc tới tiểu điểu, từ khi trở về từ Lão Quân sơn, tiểu điểu mập như con vịt, lại gầy xuống, thoạt nhìn không khác trước, tinh thần vô cùng phấn chấn.
Hiện tại Chu Văn không có tâm tình nghiên cứu tại sao tiểu điểu lại giảm cân được, hắn ngồi trên ghế sa lon, đem từ cuốn nhật ký vứt bên cạnh, từng tờ từng tờ vẽ Thế Thân phù.
Đây chính là đồ bảo mệnh tốt, có thể làm được nhiều thứ này, coi như Đế đại nhân muốn đối phó hắn, nói không chừng có thể bảo mệnh.
Vẽ một tấm rồi vẽ một tấm, xác xuất thành công khi vẽ Thế Thân phù quá thấp, có điều quen tay hay việc, Chu Văn càng vẽ nhiều, dần dần có chút cảm giác.
Mặc dù đây là kỹ năng lấy được từ Nguyên Khí kỹ kết tinh, có điều Chu Văn vẫn phải tự mình vẽ bùa, thời điểm Chu Văn vẽ bùa, hắn phát hiện nếu chỉ dựa theo ký hiệu họa pháp, dùng Nguyên khí vẽ, như vậy tỉ lệ thành công thấp đến tội nghiệp.
Nếu dùng nét cong vẽ Thế Thân phù, tựa hồ hàm ẩn một loại ảo diệu nào đó, Chu Văn cảm thụ những điểm khác thường bên trong những nét cong kia, dần dần có chút thu hoạch.
-Thế Thân phù phải dùng Nguyên khí của bản thân vẽ, khi vẽ đường cong, cần phải kết hợp với một loại lực lượng nào đó ảo diệu tương quan với bản thân ta, thoạt nhìn chì vẽ bùa, nhưng thật ra đây là một loại phương thức hiểu rõ mình, đồng thời tự thân câu thông với ngoại vật…
Chu Văn một bên vẽ một bên suy tư.
Chu Văn vẽ một ngày một đêm, mãi cho đến ngày thứ hai, không biết hắn đã vẽ bao nhiêu tấm Thế Thân phù, ngược lại mấy quyển nhật ký dày cộp hắn mua trong siêu thị, hiện tại sắp dùng hết, cuối cùng hắn mới vẽ thành công một tấm.