Minh Tú đình chỉ luyện tập, lực ảnh hưởng trên Vô Tự bia đã biến mất, Minh Tú đang chuẩn bị muốn nhìn lại một chút Vô Tự bia, sau đó luyện tiếp tập, đã thấy Quân Đình Ngọc mang theo người đi tới.
-Đồng học, chúng ta có thể nói chuyện được không?
Quân Đình Ngọc thấy Minh Tú đình chỉ luyện tập, không kịp chờ đi tới.
-Có chuyện gì không?
Minh Tú nghi hoặc nhìn Quân Đình Ngọc hỏi.
Quân Đình Ngọc nhìn về phía Lý Minh Xán, bởi có mấy lời, bản thân hắn khó nói, nhưng không nói những lời đó, khó mà đả động nhân tài như Minh Tú.
Dĩ nhiên Lý Minh Xán hiểu rõ ý tứ của Quân Đình Ngọc, ho nhẹ một tiếng nói với Minh Tú:
- Đồng học, ngươi xưng hô như thế nào? Hiện tại ngươi đang học ở học viện nào?
-Ta gọi là Minh Tú, là sinh viên năm nhất Minh Thành học viện, bây giờ đang tại Tịch Dương học viện trao đổi học tập.
Đây không phải là bí mật gì, không cần thiết phải dấu giếm, nên Minh Tú ăn ngay nói thật.
-Mới năm nhất đại học thôi sao?
Nhãn tình Quân Đình Ngọc sáng lên, Minh Tú còn ưu tú hơn tưởng tượng của hắn, hắn vốn tưởng Minh Tú là sinh viên năm ba thậm chí là năm tư đại học, không nghĩ hắn đã trẻ còn ưu tú như vậy.
Mà Minh Tú nói hắn là học sinh Minh Thành học viện, chẳng qua là trao đổi sinh đến học tập tại Tịch Dương học viện, trong lòng Quân Đình Ngọc càng tự tin hơn.
Nếu hắn thật sự là học sinh Tịch Dương học viện, với trình độ của hắn, nhất định thuộc loại trọng điểm bồi dưỡng, thế Minh Thành học viện còn kém nhiều, so với Tịch Dương học viện không cùng đẳng cấp.
Mà Đế Đô học viện chỗ hắn, không hề kém Tịch Dương học viện, bài danh còn cao hơn một chút, chỉ cần đủ thành ý và lợi ích, hắn tin Minh Tú chắc chắn sẽ động tâm.
Làm trao đổi sinh tại Tịch Dương học viện, hay trực tiếp đi Đế Đô học viện làm nghiên cứu sinh của hắn, chỉ cần là người có não, hẳn đều biết phải làm thế nào.
-Minh Tú đồng học, ta tới giới thiệu cho ngươi một chút, vị này Quân Đình Ngọc Quân lão tiên sinh, là đạo sư Đế Đô học viện, kiêm nhiệm chức vụ Phó viện trưởng, là chuyên gia Đạo học trứ danh…