Chu Văn tự nhiên nghe được lời bọn họ, có điều hắn không thèm để ý người khác nói như thế nào, cho nên hắn vẫn cày Phó bản.
Sau khi linh đương đến Lão Quân sơn, tự mình đi tản bộ, cái này khiến Chu Văn âm thầm mừng rỡ, có điều không nghĩ tới Chim mập lại vội vàng đi theo nó, cái này khiến Chu Văn có chút buồn bực.
Thời gian ở chung khá lâu, hai tên gia hỏa này càng ngày càng hợp, một chim một dê, trở thành một cặp bài trùng.
Sau một hồi, vài người khác bắt đầu dần dần chuyển động.
Quả nhiên tấm đệm yoga của Điền Chân Chân còn chưa dùng đến, nàng đã bắt đầu luyện Kiếm pháp, đây còn bình thường, vài người tiếp theo mới có chút bất thường.
Hoàng Cực giống như Chu Văn, lại lấy điện thoại di động ra, bắt đầu điên cuồng chơi game.
Cổ Điển lấy ra một đống thức ăn trong ba lô, cơ bản đều là thịt khô, đùi gà chiên, ngồi đó điên cuồng ăn.
Vương Lộc chuẩn bị giá vẽ, bút màu, các loại, đứng dậy vẽ.
Lần này Lý Huyền hoàn toàn khác với lần trước, thời điểm lần trước, hắn điên cuồng tập chống đẩy - hít đất, đến mức sau khi trở về, cánh tay hai ngày cũng không ngẩng lên được.
Nhưng lần này hắn lại đứng im một chỗ, không làm cái gì cả, nhắm mắt lại suy tư, không ai biết hắn đang suy nghĩ cái gì.
-Quân lão, ngươi xem bọn hắn thế nào?
Lý Minh Xán nhìn về phía Quân Đình Ngọc, không biết nói thế nào.
Quân Đình Ngọc lắc đầu thở dài nói:
-Tiềm năng của mấy học sinh này thật có vấn đề, không phải ăn thì chơi game, còn có người nhắm mắt lại nghỉ ngơi, nếu học sinh Liên bang chúng ta đều có suy nghĩ như vậy sâu trong nội tâm, sợ tương lai của Liên bang không còn gì rồi.
Quân Đình Ngọc thật sự lo lắng về tương lại của Liên bang, bây giờ Liên bang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, mà những người trẻ tuổi này lại sa đọa như vậy, khó tưởng tượng sau này ai sẽ chống đỡ được Liên bang.