Chu Văn cảm giác xương cốt toàn thân như đứt đoạn, nội tạng xuất huyết, đều không thể đứng lên.
Lục Dực Hắc Long nhìn chằm chằm Chu Văn, trong mắt nó tràn đầy phẫn nộ cùng sát cơ, một giây sau, Lục Dực Hắc Long há miệng, phun hỏa diễm như Hỏa sơn bùng nổ, , trong cơn giận dữ Lục Dực Hắc Long bắn ra Ma diễm hủy thiên diệt địa, cơ hồ có khả năng phá hủy hết thảy, đừng nói hiện tại Chu Văn đang trọng thương, căn bản không thể phản kháng, coi như thời điểm hắn không bị thương, chưa chắc có thể ngăn được một kích này.
Chu Văn chỉ có thể trơ mắt nhìn Ma diễm lao tới, hiện tại hắn vô lực ngăn cản.
Khoáng cách A Sinh tới Chu Văn còn gần ngàn mét, sắc mặt nghiêm túc dị thường, cầm Hoàng Kim Táo để dưới đất, Nguyên khí trên người bùng nổ, hai tay thi triển một tư thái quái dị, mi tâm xuất hiện một điểm quầng sáng lấp lánh.
Trong một chớp mắt, thân hình A Sinh mơ hồ, như biến thành hư ảnh, nhưng trong nháy mắt, thân hình kia biến thành chân thực, nhưng người lại không phải là A Sinh mà là Chu Văn đang trọng thương.
Mà vị trí của Chu Văn trước đó, A Sinh lại đứng tại đó.
Oanh!
Ma diễm trực tiếp oanh kích A Sinh, khiến vách núi sau lưng bị chia năm xẻ bảy, một mảng lớn vách núi đứt gãy, bụi đá bay tung tóe.
-A Sinh!
Chu Văn quá sợ hãi, giãy dụa muốn đứng lên, nhưng mấy lần lại ngã nhào trên đất.
Bụi trần tán đi, chỉ thấy trong đống đá vụn, A Sinh máu me đầy người, áo giáp đã phá toái, hai tay ấn mặt đất, lung la lung lay đứng lên.
Lục Dực Hắc Long nổi giận muốn tiếp tục phun hỏa diễm, Chu Văn đã mất hết chiến lực, mà tình huống của A Sinh cũng không lạc quan, hắn đành phải cắn răng triệu hoán Ba Tiêu Tiên, để chính nàng sử dụng Thái Âm Phong thổi vể phía Lục Dực Hắc Long.
Lục Dực Hắc Long cảm giác được Thái Âm Phong, quay đầu bắn ra một ngụm Ma diễm, cùng Thái Âm Phong đụng vào nhau, lập tức chấn nát Thái Âm Phong, mà Ba Tiêu Tiên bị chấn bay ngược lại, bay xa tít tắp.