Thất thải quang mang bên trong tòa kiến trúc cổ xưa xông thẳng lên trời, nhưng phía dưới, lại chất lỏng giống máu tươi chảy ra, chảy vào mạch nước ngầm, đem chất lỏng kia ra ngoài, lập tức nước sông biến thành Huyết hà.
Hiện tại cuối cùng Chu Văn đã biết, tại sao nước sông hóa thành Huyết sắc, nguyên lai do tòa kiến trúc cổ quái này.
Quan sát tỉ mỉ chỗ rò rỉ chất lỏng bên trong tòa kiến trúc cổ, sắc mặt Chu Văn lại biến hóa, phía dưới đáy, là vô số khô lâu, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta tê cả da đầu.
-Đi xuống theo vách núi, tuyệt đối khộng rời khỏi vách núi, hơn nữa không thể bay, nhất định phải đặt chân trên thực đia.
Thanh âm Đế Đại nhân truyền đến, chẳng qua lần này không phải là thanh âm chân thực, mà xuất hiện trong đầu Chu Văn.
-Ngươi nói Tiểu hoa kia, không phải trong tòa kiến trúc kia sao?
Chu Văn thử nhỏ giọng hỏi.
Quả nhiên Đế Đại nhân nghe được hắn nói:
-Không sai, sau khi ngươi đi phía dưới mặt vách núi, đi qua sông, nhớ kỹ không thể đi bậc thang chính diện, đi qua bên trái, nơi đó có một lỗ rách, ngươi cần phải chui vào đó.
-Trong Huyết hà kia không có sinh vật kỳ quái gì chứ?
Chu Văn nước sông huyết sắc phía dưới cổ kiến trúc, trong lòng cảm giác có chút lo lắng.
-Đương nhiên là có, còn Cốt sáo kia ngươi còn chưa dùng đúng không? Đợi sau khi xuống dưới nước, ngươi cắn Cốt sáo, bơi vể phía trước, vô luận thấy cái gì, cảm giác được cái gì, cũng không cần hoảng, cũng không nên nói, chỉ cần dựa theo con đường mà ta bảo ngươi là được.
-Còn chú ý gì, nói một lèo luôn đi.
Chu Văn buồn bực nói.
-Không có, ngươi đi xuống được rồi.
Đế Đại nhân nói rất dứt khoát.
Chu Văn lấy Cốt sáo ra, dùng răng cắn, ngậm chặt Cốt sáo, sau đó dùng tay chân lao xuống nước.
Lúc ở bên ngoài, mặc dù nước sông có huyết sắc, nhưng chỉ giống về màu sắc thôi, không ngửi thấy mùi máu, nhưng khi tiến vào sông lại khác, Chu Văn càng bơi sâu, lỗ mũi càng ngửi được mùi máu tươi càng nặng, rất khó chịu.