Chu Văn một mực mang theo vòng tai Đế Thính, mặc dù vẫn đang trong phòng, có điều hắn lập tức phát hiện vấn đề, hắn mở cửa đi ra ngoài, thấy Á Khắc mặc trang phục sĩ quan đứng ngoài.
-Lại gặp, không sai, ngươi bảo quan nguyên liệu nấu ăn của ta rất tốt.
Á Khắc nhìn chằm chằm thân thể Chu Văn dò xét, tựa hồ như đang xem xét đồ ăn mỹ vị.
-Ngươi trắng trợn tiến vào quân doanh như vậy, không sợ bị vây công, cũng không thể chạy trốn như lần trước? Hay nói, người đứng đây chỉ là một cái phân thân sao?
Chu Văn cũng nhìn chằm chằm Á Khắc dò xét.
Á Khắc cười gằn:
-Là ai bao vây ai còn khó nói, còn đây là phân thân hay bản thể của ta, ngươi có thể đoán, nếu như ngươi đoán đúng, ta có thể cho ngươi lựa chọn phương thức nấu nướng bị nấu nướng, để ta hưởng dụng.
Chu Văn yên lặng cầm Trúc đao, hắn không nghĩ đoán, cũng không nói nhảm thả người, đối với loại người như Á Khắc, nói những lời kia không hề có ý nghĩa gì, sinh mệnh trong mắt hắn sợ không bằng sâu kiến.
Nhưng vượt dự kiến Chu Văn, Á Khắc lại đẩy Lữ Tố tới, đẩy nàng hướng tới chỗ Chu Văn.
Chu Văn không đỡ Lữ Tố, lui về sau mấy bước, mặc cho Lữ Tố lảo đảo ngã xuống đất.
Trong lòng Lữ Tố ngạc nhiên, không biết Chu Văn có ý gì, tại sao không chịu đã nàng, vừa muốn đứng lên, lại nghe Chu Văn nói:
-Người đứng im đó, không nên loạn động.
Mặc dù Lữ Tố không biết Chu Văn có ý gì, có điều nàng biết tình huống không ổn, nghe Chu Văn, ngồi dưới đất không đứng lên, mà nàng cũng đại khái đoán được, Á Khắc là người của cục giám sát phái đến bắt Chu Văn.
-Gọi người?
Lữ Tố nhìn Chu Văn hỏi.
Chu Văn khẽ lắc đầu, chẳng qua nhìn Á Khắc.
Á Khắc nở nụ cười:
-Không cần khẩn trương như vậy, ta xác thực đã gieo Sinh mệnh bạo phá trên người nàng, có điều không có ý định dẫn nổ. Kỳ thật không chỉ nàng, mà hiện tại toàn bộ người trong quân doanh này, trừ ngươi ra, đã bị ta gieo Sinh mệnh bạo phá, chi cần ta muốn, tùy thời, có thể đem toàn bộ binh lính thành pháo hoa, muốn thử không?