Tảng đá lớn hình màn thầu cao hơn một mét, sau khi Chu Văn tiến gần một chút, có thể thấy đỉnh của tảng đá.
Chỉ thấy chính giữa tảng đá, có một cái hộp ngọc màu trắng, Chu Văn thấy cái Bảo Hạp không có gì xuất chúng, lại hỏi;
-Ngươi nói Thần thoại chi vật, ngay bên trong cái hộp ngọc này sao?
-Không, Bảo Hạp kia chính là Thần thoại chi vật.
Tiểu hoa nói.
-Bảo Hạp là Thần thoại chi vật?
Chu Văn dò xét xung quanh, nhưng không nhìn ra Bảo Hạp có đặc thù gì, không có Quang thải phi phàm, không có Thần thoại Chú văn, thoạt nhìn không khác một cái hộp bình thường được điêu khắc từ Dương chi Bạch ngọc, Bảo Hạp dài một thước, rộng bằng bốn ngón tay.
-Bảo vật ngay trước mắt, mà ngươi là không biết, có mắt không trong, nếu tính tình của ta năm đó, trước tiên đem mắt ngươi moi ra, miễn nhìn ngứa mắt.
Tiểu hoa dừng một chút tiếp tục nói:
-Cái Bảo Hạp kia là Thần thoại chi vật của một vị đỉnh cấp Thần thoại cường giả, có lực lượng vô biên, cho dù Thần thoại Dị thứ nguyên sinh vật Long, Phượng, cũng khó có thể ngăn cản lực lượng của nó, hơn nữa vật này trấn áp Kỳ sơn, cho nên Kỳ sơn không có cách nào giải trừ cấm chế.
-Ý ngươi nói, nếu như ta cầm nó đi, phong ấn Kỳ sơn sẽ bị giải trừ?
Chu Văn kinh ngạc hỏi thăm.
Nguyên bản Chu Văn còn tưởng, Tiểu hoa muốn lừa hắn lấy Bảo Hạp này, sau đó hoàn thành âm mưu gì, nhưng câu nói của Tiểu hoa, lại đem tầm quan trọng của Bảo Hạp nói ra, khiến Chu Văn có chút ngoài ý muốn.
Tiểu hoa có chút khinh thường nói:
-Ngươi chỉ là một tên nhân loại yếu đuối, căn bản không có tư cách lấy nó đi, cho dù Thần thoại Dị thứ nguyên sinh vật, cũng phải có thể chất đặc thù, mới có thể lấy nó đi, hừ, ngươi còn kém xa lắm.
Dừng một chút Tiểu hoa nói tiếp:
-Có điều về sau nếu ngươi có thể tấn thăng Thần thoại, có thể đến đây thử một lần, ngươi tu luyện Cổ Hoàng kinh, có lẽ có cơ hội.