- Bảy bước, hiện tại bắt đầu, nếu ngươi lại đi tiếp bảy bước nữa, ngươi sẽ chết oan uổng, không tin ngươi có thể tiếp tục.
Gốc Tiểu hoa bên kia lại truyền đến thanh âm.
Mồ hôi lạnh trên trán Chu Văn chảy xuống, hắn đứng nơi đó, trong lúc nhất thời không biết có nên tiếp tục đi hay không.
Theo đạo lý mà nói, Đế Thính có thể khắc chế một số lực lượng tà môn, nhưng trên thế giới này không có năng lực nào vô địch cả, cho nên bây giờ Chu Văn không biết Đế Thính có thể khắc chế được lực lượng của Tiểu hoa này không.
Nếu Tiểu hoa kia chỉ nói chuyện giật gân, Chu Văn đi rồi tự nhiên không có việc gì, nhưng vạn nhất nó nói thật thì sao? Chu Văn không dám lấy tính mạng mình đi đánh bạc.
Nhưng Chu Văn không cam lòng bị Tiểu hoa kia dọa sợ, cắn răng một cái, Chu Văn tiếp tục lui, một bước, hai bước, ba bước, Chu Văn vừa lùi vừa nhìn Tiểu hoa trên vách núi đá.
Tiểu hoa không phát ra âm thanh, ngược lại làm Chu Văn càng thấy có điểm không ổn.
Bốn bước, năm bước, sáu bước, Chu Văn tiếp tục đi, vòng tai Đế Thính luôn nghe ngóng động tĩnh của Tiểu hoa, nhưng vẫn không có phản ứng gì, Chu Văn âm thầm bồn chồn:
-Chẳng lẽ nói nói dối ta? Tại sao không có chút phản ứng nào cả?
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng hắn không dám bước tiếp.
Không sai, Chu Văn xác thực sợ chết, hơn nữa không nhất thiết phải đem mạng mình đánh cuộc như vậy.
-Tại sao không bước tiếp, ngươi còn dư một bước nữa, tiếp tục đi.
Tiểu hoa rốt cuộc mở miệng nói chuyện, trong giọng nói lại tràn đầy ý vị trêu tức.
-Chúng ta không thù không oán, ngươi tội gì khó xử ta? Nếu ngươi thiếu phân bón, ta giúp ngươi đi tìm, nếu ngươi thiếu nước, ta giúp ngươi tưới nước, ngươi xem như vậy thế nào?
Chu Văn đứng nơi đó nhìn Tiểu hoa trên vách núi hô to.