Áo giáp trên cánh tay Chu Văn đã bị đánh nát, Vệ Phong thầm giật mình, vội vàng đình chỉ công kích, trong lòng không khỏi hối hận, thời điểm chính mình luyện tập đối luyện với một học sinh lại nghiêm túc như vậy, nếu như Phối sủng của Chu Văn bị hỏng, Vệ Phong không biết nên làm gì hợp lý đây.
Một đạo sư đánh chết Phối sủng của học sinh, nếu truyện này truyền đi, chỉ sợ Vệ Phong bị xếp vào nhân vật lão sư dạy học cặn bã.
Vệ Phong nhìn về phía Chu Văn, muốn hỏi Chu Văn có sao không, Phối sủng chỉ là phụ, người không thụ thương mới là trọng yếu.
Nhưng tầm mắt Vệ Phong rơi trên thân Chu Văn, lấy làm kinh hãi, chỉ thấy thân thể Chu Văn đang tản ra một loại khí tức nóng rực, nhiệt độ tựa hồ đem không khí bóp méo, thoạt nhìn thân thể Chu Văn được bao quanh bởi hỏa diễm trong suốt.
Tín hiệu nguy hiểm đang cảnh báo Vệ Phong, đây là trực giác Vệ Phong ma luyện bên trong chiên trướng, chỉ có những lúc hắn gặp được Dị thứ nguyên sinh vật hết sức nguy hiểm, mới có cảm giác như vậy, mà Chu Văn hiện tại, lại khiến Vệ Phong ngửi được khí tức nguy hiểm.
-Đạo sư, mời ngài tiếp tục.
Thân thể Chu Văn run nhè nhẹ, không phải bởi thống khổ, không phải bởi sợ hãi, mà bởi trái tim cường liệt nhảy lên làm tốc độ huyết dịch lưu động nhanh chóng, mang cho hắn lực lượng cường đại, khiến thân thể hắn không tự chủ nhận lấy ảnh hưởng, mỗi lúc trái tim hắn nhảy lên một lần, toàn bộ thân thể hắn run rẩy một thoáng, mà hiện tại tần suất tim đập nhanh như pít- tông, cho nên mới khiến thân thể Chu Văn thoạt nhìn run rẩy như vậy.
Cái này không hề ảnh hưởng đến sự khống chế thân thể của Chu Văn, chuẩn xác hơn, hắn chưa bao giờ cảm giác tốt hơn bây giờ, toàn thân tràn lực lượng mang tính chất bạo tạc, giống xe đua lúc vận sức chờ xuất phát, động lực phát động không ngừng nổ vang, cuồng bạo vô đối.