Chu Văn một tay nắm lấy Phương Nhược Tích, một tay giơ lên Bá Kiếm, chuẩn bị trảm Bá Kiếm kiếm quang, đem lôi điện trên trời chém vỡ.
Nhưng kiếm của hắn mới đi được nửa đường, đột nhiên cảm giác lỗ tai đột nhiên nóng lên, một cái vòng tai màu vàng xuất hiện trên lỗ tai hắn, đồng thời sinh ra một cỗ lực lượng kỳ dị.
-Đế Thính!
Chu Văn thầm vui vẻ, biết Đế Thính tiến hóa xong, tự động về chỗ lỗ tai hắn, đồng thời bạo phát lực lượng kỳ dị.
Lực lượng này lan tràn toàn thân Chu Văn, khiến Bá Kiếm trong tay hắn cũng bị lực lượng Đế Thính bao bọc, lôi điện đánh vào phía trên Bá Kiếm, nhưng không bộc phát lực lượng kinh khủng như vừa rồi, ngược lại hóa thành một cỗ năng lượng kỳ dị, trực tiếp qua Bá Kiếm truyền đến thân thể hắn, khiến Chu Văn cảm giác toàn thân dễ chịu không nói ra lời, những tia lôi điện kia không làm bị thương hắn, mà còn bổ sung năng lượng cho hắn.
Oanh! Oanh! Oanh!
Một đạo lại một đạo sét đánh ngay sau đó từ trên bầu trời hạ xuống, từng nhát đánh trên Bá Kiếm của Chu Văn.
-Xong, lão Chu lần này bị oanh thành than cốc!
Lý Huyền thấy trên thân Chu Văn bị hào quang lôi điện đánh cho mắt người không mở ra được, lập tức trong lòng chợt lạnh.
Lực lượng lôi điện khủng bố như vậy, hầu hết mọi người đều cho rằng Chu Văn bị lôi điện đánh tan xác.
Nhưng trong lôi điện, ngược lại Chu Văn không có cảm giác thống khổ, mà cảm thấy Nguyên khí toàn thân tràn đầy, mỗi một tia chớp oanh kích trên người hắn, đều khiến Nguyên khí trong thân thể hắn nhiều hơn mấy phần, thân thể không chứa được Nguyên khí dư thừa, kích phát theo lỗ chân lông chui ra ngoài.
Chín đạo lôi điện trong chốc lát toàn bộ đánh xuống, nhưng chờ hào quang ảm đạm xuống, đám người quan chiến phát hiện Chu Văn vẫn đứng giơ kiếm đứng đó, nhưng không giống tưởng tượng của bọn họ, Chu Văn bị đánh thành than cốc, hiện tại Chu Văn không tổn thương chút nào, ngay cả quần áo vẫn sạch sẽ, không hạt bụi.