Chu Văn một đường đuổi theo Kim ngư chém tới tấp, nhưng Kim ngư rất linh hoạt, nguyên bản mấy lần Chu Văn mất dấu Kim ngư, nhưng chính nó lại nhảy lên mặt dung nham, giống như muốn gây hắn với hắn.
Nhưng Chu Văn cảm giác rất kỳ quái, đầu Kim ngư này chắn chắn là đỉnh cấp Sử thi Dị thứ nguyên sinh vật, nhưng nó không hề đánh trả, chẳng qua bơi qua bơi lại trong dung nham, không giống Dung Nham trùng, giống như Hỏa Giáp ngạc phun ra hỏa diễm.
Nói nó không có năng lực phun hỏa diễm Chu Văn không tin, bởi trên thân con hàng này, có ngọn kim hỏa hết sức đáng sợ, nham thạch đụng phải ngọn lửa trên người nó, đều trực tiếp bị hòa tan, như vậy nó làm sao không có năng lực công kích hỏa diễm.
Thời điểm Cổ Điển câu Kim ngư, nhưng đầu Kim ngư kia không đánh trả, khiến Chu Văn rất kỳ quái, hiện tại càng thêm kỳ quái.
- Chẳng lẽ nói là một đầu Dị thứ nguyên sinh vật không có khả năng công kích?
Chu Văn ngẫm lại cảm thấy có chút không đúng, cái tên Kim ngư này không phải là kể theo chủ nghĩa ăn chay, có coi Dung Nham trùng là thức ăn, còn ăn băng tầm làm gì chứ.
Nghĩ đến băng tằm, con mắt Chu Văn lập tức sáng lên:
- Chẳng lẽ, bởi Kim ngư ăn băng tằm của Cổ Điển, cho nên nó tạm thời mất đi khả năng phóng hỏa.
Chu Văn càng nghĩ càng thấy đúng, mặc dù Cổ Điển lợi hại, nhưng dù sao hắn chưa tấn thăng Sử thi, hắn muốn câu Sử thi Kim ngư, khẳng định phải có chuẩn bị đặc thù, có lẽ băng tăm kia là khắc tinh của Kim ngư, khiến Kim ngư tạm thời mất đi năng lực khống chế hỏa diễm.
- Nói như vậy, đầu Kim ngư này rất có thể là đầu Kim ngư mà Cổ Điển câu.
Chu Văn lần nữa mất dấu Kim ngư, nhưng không bao lâu Kim ngư lại nổ lên mặt dung nham tiếp tục khiêu khích hắn, thời điểm tên này nhảy vào trong nham tương, còn cố ý xỉa xỉa cái đuôi, đem bọt nước bắn tung tóe Dung Nham hà.