Ngày hè sắp kết thúc, ban ngày không còn dai như vậy, ban đêm lúc tám giờ, sắc trời đã tối xuống dưới, đèn đường vây quanh học viện đã bật lên.
Tây Môn là một cái cửa hông của Tịch Dương học viện, không có khí phái của cửa chính, nhưng không tính là nhỏ, Chu Văn đưa giấy thông hành ra ngoài cho vệ binh, đi ra khỏi Tây Môn về sau, thấy một khu công viên nhỏ, Lý Mặc Bạch đang đứng tại dưới một cây đèn đường, trong tay cầm điện thoại di động, không biết đang liếc nhìn cái gì.
-Lý Mặc Bạch, ngươi muốn tìm ta có chuyện gì?
Chu Văn đi đến trước mặt Lý Mặc Bạch, trực tiếp hỏi.
Lý Mặc Bạch để điện thoại xuống, nhìn Chu Văn nói:
-Vương Minh Uyên phản bội nhân loại, tiến nhập Dị thứ nguyên, mặc dù đây là lựa chọn của cá nhân hắn, có điều đã liên lụy Vương gia và đám học sinh ngươi. Tại Lạc Dương có An gia che chở cho ngươi, nhưng ngươi không thể cả đời trốn tại Lạc Dương, cũng không có khả năng ăn nhờ ở đậu, một khi ngươi rời khỏi Lạc Dương, sau này sợ không có tốt như bây giờ, vô luận ngươi làm cái gì đều bị đánh lên danh hiệu học sinh phản đồ, tất cả mọi người đều khinh thị ngươi, vô luận ngươi làm cái gì, đều gian nan hơn người khác.
-Chẳng lẽ ta không được ở Lạc Dương mãi sao?
Chu Văn lạnh nhạt nói.
Mặc dù hắn dự định sau khi tốt nghiệp rời Lạc Dương, có điều những lời này không có khả năng nói với Lý Mặc Bạch.
Lý Mặc Bạch mỉm cười:
-Nếu ngươi là người như vậy, sẽ không phải bằng hữu Tam đệ. Ánh mắt xem người của tam đệ ta vô cùng gay go, làm chuyện gì đều mơ mơ hồ hồ, tự cho là thoải mái, thực lại chỉ đang trốn tránh vấn đề. Nguyện ý cùng hắn trở thành bằng hữu chỉ có hai loại người, một loại là ham Lý gia Tam thiếu thân phận, mong muốn chiếm chút lợi lộc trên người hắn; còn có một loại là không thèm để ý lợi lộc, kết giao với hắn.