Chỉ thấy bên dưới mặt vách núi, vươn ra rất nhiều đầu Đằng mạn cổ quái, trong có mấy cây Đằng mạn cuốn lấy tiểu nữ hài, còn lại quấn về hướng Chu Văn.
Chu Văn cầm Trúc đao trảm liên tục, nhưng chỉ có thể đem những cây Đằng mạn kia chém bị thương, không thể đem nó chặt đứt, thấy Đằng mạn liên tục cuốn về phía hắn, Chu Văn đành phải dùng Long Môn Phi Thiên thuật, tránh né sự tập kích của Đằng mạn.
Tiểu nữ hài đã bị Đằng mạn kéo về hướng dưới vách núi đá, Chu Văn triệu hồi Độc Chi Bạch Ảnh, hai cánh sau lưng chấn động, đuổi theo Đằng mạn dưới vách núi mà đi.
Hắn không thể xác định Đằng mạn dưới vách núi là cái thứ gì, nhưng hắn tuyệt đối không thể tiểu nữ hài có khả năng sống tiếp, bằng không tương lai tất thành họa lớn.
Từng sợ Đằng mạn hướng về phía Chu Văn xoắn tới, cũng may thân pháp của hắn phối hợp thêm hai cánh Độc Chi Bạch Ảnh, đều né tránh được Đằng mạn cuốn tới, nhanh chóng đuổi tới tiểu nữ hài.
Cảnh tượng phía dưới vách núi lập tức khiến Chu Văn giật nảy cả mình; phía dưới vách núi, có khoảng hai ba Ma Cô cao như cao ốc, hoặc nói giống như nấm linh chi.
Linh chi màu đen, phủ xuống mặt đất, vươn ra rất nhiều Đằng mạn, những Đằng mạn kia cuốn lấy tiểu nữ hài và Tử Đồng cổ kiếm trong tay nàng, ngoài ra số còn lại công kích Chu Văn.
Tiểu nữ hài bị những Đằng mạn cuốn lấy, thoạt nhìn hết sức thống khổ, mũi Đằng mạn như hấp huyết, quấn trên người nàng, mũi nhọn đâm vào người nàng, xuyên qua làn da nàng, rút máu của nàng.
Chuôi Tử Đồng cổ kiếm bị Đằng mạn quấn lấy, lại không thể tránh né.
-Dị thứ nguyên sinh vật hệ Thực vật, có thể cuốn chặt chuôi Tử Đồng cổ kiếm, không để nó nhúc nhích, không biết rốt cuộc là địa phương nào mà lại có Dị thứ nguyên sinh vật đáng sợ như vậy?
Chu Văn nhìn xung quanh một chút, căn bản không biết đây là địa phương nào, hắn truy sát tiểu nữ hài quá lâu, không biết phương vị hiện tại bây giờ.