- Đó là cái gì?
Sáu nghị viên đang hưng phấn, đột nhiên thấy bên trong Thánh huy có tia sáng chói, xuất hiện một thân ảnh, đứng trước mặt Thánh tượng.
-Cái đó là. . . Vương Minh Uyên. . . Không đúng. . . Khí tức kia. . . Có vẻ giống như là Dị thứ nguyên sinh vật. ..
Nữ nhân cao quý nhìn chằm chằm Vương Minh Uyên trước mặt Thánh tượng, hơi kinh ngạc nói.
-Hắn muốn làm gì?
Người đàn ông trung niên nhíu mày hỏi, tựa hồ cảm giác có chút không tốt.
Tự nhiên không có ai trả lời vần đề của hắn, bọn hắn cũng không biết Vương Minh Uyên muốn làm cái gì, vốn bọn hắn tưởng Vương Minh Uyên phải chết mới đúng, bởi không có nhân loại nào có thể sống sót trước Thánh huy, hắn sớm nên bị tịnh hóa mới đúng.
Sắc mặt Thẩm Ngọc Trì cũng âm tình bất định, cảm giác của hắn hết sức không tốt, đặc biệt không tốt, giống như chuyện phi thường đáng sợ sắp phát sinh.
Mặc dù bọn hắn muốn ngăn cản Vương Minh Uyên, nhưng không người nào dám động, bởi bọn hắn không dám tiến vào phạm vi Thánh đàn, Thánh huy kia là lực lượng tới từ Lục đại Thánh Điện, xông vào Thánh Điện không khác nào đồng thời chống lại Lục đại Thánh Điện, coi như Thần thoại Phối sủng cũng không có khả năng đối kháng.
Vương Minh Uyên trôi nổi trước Thánh tượng, nhìn chằm chằm Thánh tượng lẩm bẩm:
-Trên thế gian này có những tội không thể tha thứ, những tội đó quy hết về một mình ta đi.
Nói xong, Vương Minh Uyên giơ cánh tay chậm rãi, cánh tay như lưỡi đao giơ cao, đầu ngón tay trực chỉ chân trời, toàn bộ lực lượng ngưng tụ thành thực chất.
-Hắn….Muốn làm gì….
Thanh âm Thẩm Ngọc Trì đang run rẩy, hắn tựa hồ đoán được Vương Minh Uyên muốn làm gì, tuy nhiên không thể tin được có thể phát sinh được chuyện đó.