- Lão sư ngài có thể mở Thánh tháp sao?
Khương Nghiên nhìn Vương Minh Uyên hỏi.
Vương Minh Uyên khẽ gật đầu, không nói gì thêm, trong lúc nhất thời trong xe yên tĩnh.
Thánh tháp, kỳ thấy không phải là một tòa tháp trên ý nghĩa bình thường, đó là một tượng thần cao hơn một trăm mét, toàn thân trắng như tuyết, như một người giang hai tay hướng lên bầu trởi, khẩn cầu trởi cao.
Trước khi Tỉnh Đạo Tiên xông vào cao ốc Liên bang đại đồ sát, phía trên tượng thần tản Thánh quang vô tận Thánh huy, Thánh huy có thể bao phủ Thánh thành, vô luận Dị thứ nguyên sinh vật mãnh mẽ như thế nào, đều không thể xông vào bên trong Thánh huy.
Nhưng tượng thần bây giờ, vần trắng nõn, nhưng không phát nửa phần Thánh huy, chỉ còn là một pho tượng hùng vĩ thôi.
Trước tượng thần bây giờ, trong trong ngoài ngoài vây quanh bởi rất nhiều binh sĩ, sĩ quan cùng giám sát viên, trong đó làm người khác chú ý nhất có sáu người, bốn nam hai nữ, nếu có người nhận biết bọn hắn mà nói, nhất định bởi bọn họ đồng thời xuất hiện mà kinh ngạc.
Bốn nam hai nữ này là người cầm lái của Lục đại gia tộc, là nghị viên thượng nghị viên, thời điểm bọn họ đứng chung một chỗ, quyền lực còn lớn hơn Tổng thống Liên bang.
Dù sao chương trình nghị sự của Tổng thống Liên bang, cũng phải thông qua Nghị viện mới có thể áp dụng.
-Đại nhân, Vương Minh Uyên đã đến.
Cường thế như Thẩm Ngọc Trì, nhưng đứng trước mặt sáu người này, cũng phải tôn kính, không dám có nửa điểm thất lễ.
-Đã chuẩn bị xong, Vương Minh Uyên đã đáp ứng mở Thánh tháp.
Thẩm Ngọc Trì nói.
-Rất tốt, chúng ta chờ đợi ngày này quá lâu, nếu như Vương Minh Uyên có thể khởi động Thánh tháp, như vậy hắn chính là công thần lớn nhất Liên bang, đáng tiếc…
Một người đàn ông trung niên lạnh nhạt nói, nhưng hắn không nói hết.
-Dựa theo tài liệu tịch thu được ở chỗ hắn, tính khả thi rất mạnh, chẳng qua trong có một hai chỗ mấu chốt, thành viên nghiên cứu của chúng ta không hiểu rõ, cần Vương Minh Uyên tiến hành.