- Ta mặc kệ hắn có phải là gián điệp hải ngoại hay không, tuyệt đối không thể để bọn hắn mang lão sư đi như vậy. Đi vào chỗ Cục giám sát,chỉ có con đường chết. Vương Phi đạo sư, thừa dịp bọn hắn còn chưa hề rời Lạc Dương, trước đó, nghĩ biện pháp đem người cướp về, chứng cứ tiêu diệt hết, nếu như không được, cùng lắm thì để lão sư bỏ chạy vào Dị thứ nguyên lĩnh vực.
Chung Tử Nhã nói.
Vương Phi lắc đầu nói:
-Không nên nói bậy, chuyện đó triệu lần không thể làm được, không thể làm một dã nhân trong Dị thứ nguyên lĩnh vực được? Mà vị Tòa cục kia, mang Thần thoại Phối sủng tọa trấn, ai có thể đem người cướp khỏi tay hắn.
Chung Tử Nhã nghe xong, lập tức xì hơi, cau mày nói ra:
-Chẳng lẽ không có biện pháp nào sao?
Vương Phi yên lặng không nói, nếu như không có cách nào, quân đội Lạc Dương và Vương gia sẽ không để người cục giám sát mang người đi.
Khương Nghiên đột nhiên mở miệng nói:
-Có lẽ chuyện này, đạo sư hắn sớm đoán trước, nếu hắn không chạy trốn, nói rõ hắn không muốn trốn.
-Có ý gì?
Chung Tử Nhã trừng mắt nhìn Khương Nghiên hỏi.
Khương Nghiên trầm ngâm một lát, tiếp tục nói:
-Các ngươi suy nghĩ một chút đi, bình thường bốn người chúng ta, chắc chắn có người trong phòng thí nghiệm? Mà lần này thật sự trùng hợp, bốn người chúng ta đều có việc không ai ở phòng thí nghiệm.
-Đây chỉ là trùng hợp? Nếu như lão sư sớm đoán trước, vì sao hắn không tiêu hủy chứng cứ kia đi, chỉ cần không có chứng cứ, cục giám sát không thể bắt hắn được?
Chung Tử Nhã nói.
Khương Nghiên khẽ lắc đầu:
-Chu Văn không nói, Huệ Hải Phong thường xuyên ra ngoài, hai người bọn họ không tính, hai người chúng ta ngày ngày trong phòng thí nghiệm, rất ít khi đồng thời ra ngoài, cho dù có chuyện gì, bình thường sẽ có một người ở phòng thí nghiệm. Bởi lão sư để ta đi Vạn Phật động săn giết Kim Cương lực sĩ, cho nên ta mới rời đi, còn ngươi vì sao không ở phòng thí nghiệm.