- Có rảnh, gặp nhau chỗ nào?
Phong Thu Nhạn hết sức sảng khoái đáp ứng.
-Sân luyện tập đi.
Chu Văn nói.
-Minh Tú cũng ở đây, hắn cũng muốn đi, có cho hắn theo không?
Phong Thu Nhạn hỏi một câu.
-Chẳng qua luyện tập mà thôi, hắn muốn tới thì tới.
Chu Văn cảm thấy không có gì quan trọng, ngược lại chiêu Thiên Ngoại Phi Tiên này không phải là bí mật gì.
-Đợi ta mười phút nữa.
Phong Thu Nhạn nói một câu, cúp điện thoại.
Minh Tú hết sức muốn biết, rốt cuộc Chu Văn mạnh cỡ nào, mà hắn có thể dạy dỗ Phong Thu Nhạn mạnh đến vậy, nói như vậy khẳng định thực lực Chu Văn cực mạnh.
Hai người vừa mới ra khỏi cửa, vừa vặn gặp được Điền Chân Chân đang đi tới, Điền Chân Chân nghe bọn hắn nói muốn đi tới chỗ Chu Văn luyện tập, nên thỉnh cầu cùng đi.
Nếu Chu Văn không thèm để ý người quan sát, Phong Thu Nhạn cũng không cự tuyệt, ba người cùng nhau hướng về sân luyện tập.
Điền Chân Chân, trong lòng thầm nghĩ:
-Ta không tin, có học sinh năm nhất có thể mạnh hơn Minh Tú, ta nhất định phải xem tận mắt, để xem tên Chu Văn kia có phải lừa đảo hay không.
Thời điểm ba người đến sân luyện tập, Chu Văn đã đứng chờ ở đây, hắn đang luyện tập thủ pháp đơn giản nhất rút kiếm và xuất kiếm, hắn không buông tha bất kỹ chi tiết nhỏ nào có thể đề cao tốc độ.
-Kia chính là Chu Văn sao? Thoạt nhìn trông rất bình thường, mặc dù không lớn, dáng người cũng được, có điều nhìn sắc mặt có chút tái nhợt, trông yêu yếu? Người thế này không biết có giống Minh Tú nói không?
Thấy Chu Văn, Điền Chân Chân hoài nghi càng mạnh.
Cái này cũng không thể trách nàng, bình thường Chu Văn toàn dùng máu chơi game, trước đó mới nhận một lần trọng thương, lại thêm gần đây toàn phải đi cày biển dưới mặt đất và Thần điện, số lần chết bạo tăng, năng lực tạo huyết của thân thể không theo kịp tiêu hao của hắn.