- Minh Tú, ngươi không phát sốt chứ?
Điền Chân Chân lấy tay sờ lên trán Minh Tú hỏi.
Minh Tú đẩy tay Điền Chân Chân ra:
-Dĩ nhiên không có.
-Vậy tại sao ngươi muốn thỉnh tên Chu Văn làm huấn luyện viên? Không phải ngươi muốn đánh bại hắn, danh chấn Tịch Dương học viện sao?
Điền Chân Chân nói.
-Ta đã giao thủ với một học sinh hắn chỉ bảo.
Minh Tú nói.
-Đối thủ của ngươi không phải là hắn sao? Tại sao ngươi lại giao thủ với học sinh của hắn? Kết quả thế nào?
Điền Chân Chân hỏi liên tiếp ba vấn đề.
-Ngang tay, ta đem hết toàn lực không thể thắng hắn, đao pháp của người kia thực sự quá lợi hại.
Minh Tú có chút hưng phấn nói.
Điền Chân Chân và học sinh Minh Thành học viện đều giật cả mình, Minh Tú là người mạnh như vậy, lại chỉ cùng học sinh của Chu Văn dạy đánh ngang tay, điều này khiến người ta khó tin tưởng, theo suy nghĩ của bọn hắn, Minh Tú là tồn tại vô địch mới đúng, làm sao có thể bất phân thắng bại với học sinh của Chu Văn được, nếu điều này là sự thật, không biết Chu Văn mạnh như thế nào?
Minh Tú tiếp tục nói:
-Người kia chỉ học Chu Văn ba tiết mà thôi, theo như hắn nói, hai ba tháng trước đó, thực lực của hắn còn chưa đủ tiếp ta mười chiêu.
-Cái gì?
Vài người Điền Chân Chân cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Chỉ cần ba tiết học, có thể cùng Minh Tú bất phân thắng bại, lời này rơi vào tay bọn hắn, đơn giản như chuyện thần thoại.
-Minh Tú ngươi nói thật sao?
Điền Chân Chân thật sự không thể tin được.
-Không sai được, loại người như Phong Thu Nhạn, sẽ không gạt người. Mà Chu Văn trong bốn đệ tử của đạo sư hắn, hắn chỉ xếp hạng cuối cùng.
Minh Tú còn nói thêm.
-Đây mới đúng là Tịch Dương học viện sao? Sao nghe toàn là quái vật vậy?
Mấy người Điền Chân Chân nghe xong choáng váng.
Thần tượng trong mắt bọn họ, tại Tịch Dương học viện, tựa hồ không còn xuất chúng nữa vậy.