Minh Tú lộ ra bất mãn chi sắc, hắn nghe Phong Thu Nhạn gọi Chu Văn là huấn luyện viên, còn tưởng rằng Chu Văn đang xem thường hắn.
-Thực lực Phong Thu Nhạn không kém gì ta, chỉ cần ngươi thắng hắn, có thể trực tiếp khiêu chiến Huệ Hải Phong.
Chu Văn vội vàng đem bóng đẩy về Huệ Hải Phong.
Minh Tú nghe xong, vẻ mặt mới thoáng hòa hoãn, nhìn về phía Phong Thu Nhạn.
Hai người nhìn nhau một thoáng như Thiên Lôi gặp Địa Hỏa, lập tức cùng đi tới sàn đấu.
Minh Tú vốn cho là, mình có thể tùy tiện đánh bại một tên không có danh khí gì như Phong Thu Nhạn, nhưng một trận chiến này, hắn không thể chiếm chút tiện nghi nào.
Đao pháp Phong Thu Nhạn mơ hồ đã có khí tượng, đao thế tung hoành thu phóng tự nhiên, mà khí phách càng đánh càng mạnh, đao pháp như thiên hà cuồn cuộn rơi, chèn ép người không thở nổi.
Minh Tú không khỏi nghiêm túc, sử dụng Mệnh cách Không thể tưởng tượng nổi, toàn lực chiến đấu cùng Phong Thu Nhạn, nhưng hai người đều chiến ngang tay, lại khó mà thủ thắng.
Minh Tú thầm khiếp sợ không thể tưởng tượng được, hắn được mệnh danh là tuyệt thế song kiêu, học một biết mười, nếu người khác dùng một năm khổ luyện kỹ pháp, hắn chỉ cần mấy ngày có thể làm được.
Người khác lĩnh ngộ ý cảnh, hắn chỉ nhìn thoáng qua, rất nhanh có thể hiểu rõ ý nghĩa, bên trong đồng lứa, hắn căn bản chưa cảm thụ cảm giác có đối thủ là gì.
Hắn vốn cho là Tịch Dương học viện chỉ có chút danh tiếng lớn, học sinh cũng chỉ đến thế, không có khả năng mạnh hơn hắn.
Tuy nhiên hắn không ngờ rằng, hắn đem toàn lực đánh một trận, lại không thắng nổi Phong Thu Nhạn, mà Phong Thu Nhạn còn gọi Chu Văn là huấn luyện viên, hiển nhiên Chu Văn có công dạy dỗ hắn, hơn nữa Huệ Hải Phong còn nói Chu Văn là học sinh yếu nhất trong bốn người bọn hắn.
-Tịch Dương học viện thật đúng là tàng long ngọa hổ!
Vốn Minh Tú đối với việc làm trao đổi sinh đến Tịch Dương học viện không có hứng thú, nhưng bây giờ ánh mắt của hắn đột nhiên cải biến.