Trường học đối với công tác phụ trợ có ban thưởng tương ứng, thậm chí có thể được một chút giấy thông hành đi Dị thứ nguyên lĩnh vực đặc thù.
Nói là phụ đạo, kỳ thật là người hướng dẫn, để những học sinh Minh Thành học viện có thể nhanh chóng hòa nhập với môi trường học tập của Tịch Dương học viện.
Dù sao bọn hắn chỉ ở Tịch Dương học viện có ba tháng, không giống bọn Chu Văn ở đây sinh hoạt và học tập trong bốn năm, mọi thứ dần dần hòa nhập.
Mỗi học sinh Minh Thành học viện, đều tiến vào cùng lớp của phụ đạo sinh, đương nhiên nhiệm vụ của họ cũng giống vậy.
Duy nhất có nhiệm vụ bắt buộc, thời điểm làm nhiệm vụ học tập, phụ đạo sinh và đối tượng phụ đạo cùng nhau thành tổ đội, phụ trách đối tượng hoàn thành nhiệm vụ học tập.
Chu Văn nhìn sự tình phụ đạo sinh cần làm, cảm thấy cái này không có gì, ngược lại thời điểm đi làm nhiệm vụ mang thêm một người, đây cũng không phải nhiệm vụ gì khó khăn.
Thời điểm Chu Văn thấy người làm đối tượng, mới biết đối tượng phụ đạo gọi là Minh Tú, là một thanh niên thanh tú bằng tuổi hắn, không biết vì cái gì, Minh Tú có khuôn mặt rám nắng, trong đầy sức sống, nhưng người có chút uể oải, giống kiểu không hứng thú cái gì.
Học viện đã phân phối ký túc xá cho Minh Tú, có điều cần Chu Văn mang họ tới, đồng thời trợ giúp bọn hắn quen thuộc với tình huống trong học viện.
Đối với Chu Văn, đây không phải chuyện phiền toái gì, mặc dù học viện rộng lớn, có điều bọn hắn là những học sinh bình thường nên chỉ đi mấy chỗ bình thường, tốt đa nửa ngày, có thể để bọn hắn hoàn toàn quen thuộc, chuyện tiếp theo không phải chuyện Chu Văn làm, chỉ chờ thời điểm học viện bố trí nhiệm vụ, chỉ cần mang Minh Tú đi là xong.
Mặc dù Chu Văn đi theo Vương Minh Uyên học tập, có điều đạo sư của hắn vẫn là Vương Phi, nên đạo sư của Minh Tú cũng là Vương Phi.
-Đồng học Minh Tú, đây là chìa khóa ký túc xá của ngươi, ta dẫn ngươi đi ký túc xá nha.
Sau khi lãnh đạo học viện nói dứt lời, Chu Văn định mang Minh Tú đến ký túc xá trước, an bài hắn ở lại.
-Cám ơn ngươi, chỉ cần đưa chìa khóa cho ta là được, mọi người đều là người trưởng thành, những chuyện nhỏ nhặt này, ta có thể làm, không cần làm phiền ngươi.
Minh Tú rất lễ phép nói.
-Cũng được, đây là số di động của ta, có chuyện gì có thể gọi cho ta.
Chu Văn đem cả chìa khóa ký túc xá và số điện thoại của mình.
-Cảm ơn, đúng rồi, năm nay người đứng đầu đề thi chung của Tịch Dương học viện là ai?
Minh Tú nhận chìa khóa và số điện thoại hỏi.
-Đệ nhất á, nếu ta nhớ không nhầm đó là Vi Qua học trưởng đi.
Trí nhớ Chu Văn rất tốt, có điều đấy là đối với những thứ hắn muốn, để ý, đối với đồ vật không hứng thú, hắn không thể nào quan tâm.
-Vi Qua, hội trưởng hội học sinh đương nhiệm?
Minh Tú gật đầu, tựa hồ hắn đã nghe qua tên người này.
-Đúng thế.
Chu Văn đáp.
-Ngươi biết hắn là ở đâu không?
Minh Tú lại hỏi.
-Cái này ra không biết, nhưng ngươi có thể đến phòng họp của Hội học sinh nhìn một chút, coi như không nhìn thấy Vi Qua học trưởng, cũng có thể hỏi học sinh nòng cốt của Hội học sinh.
Chu Văn chỉ vị trí Hội học sinh cho Minh Tú.
-Cám ơn.
Minh Tú cảm ơn Chu Văn, sau đó quay người rời đi.
Chu Văn không có ý định cản hắn, thấy học sinh Minh Thành học viện độc lập, hắn cảm giác hết sức vui mừng, mà Minh Tú nói cũng đúng, tất cả đều là người trưởng thành rồi, không cần người khác quản nữa, nhiều chuyện cần tự mình đi tìm hiểu.
Phương châm giáo dục của Tịch Dương học viện cũng như vậy, tận lực cho sinh viên không gian tự do phát triển, chẳng qua chỉ dẫn cho sinh viên một phương hướng học tập tri thức, điều kiện năng lực, có học đến trình độ nào chính là do sinh viên, độc lập mới là tiêu chí đánh giá sự trưởng thành của sinh viên.