- Liên bang vì mặt mũi, chỉ có thể nói Trương Đạo Thiên đánh chạy Tỉnh Đạo Tiên, kỳ thật cũng gần như vậy. Trận chiến kia Tỉnh Đạo Tiên xác thực bị trọng thương, nếu thời điểm đó cùng Trương Đạo Thiên đại chiến một trận, thật đúng là khó mà nói, ai thua ai thắng. Từ đó về sau, Liên bang nghĩ hết biện pháp giết chết Tỉnh Đạo Tiên, dùng bất cứ âm mưu thủ đoạn nào,nhưng vẫn không thể nào giết chết Tỉnh Đạo Tiên.
Tửu gia nói.
-Tại sao Tỉnh Đạo Tiên không mang Vạn Y Khởi đi? Vì sao còn để Vạn Y Khởi ở đó?
Chu Văn hiếu kỳ nói.
-Người khác có thể mang Vạn Y Khởi đi hay không, ta không biết, thế nhưng Tỉnh Đạo Tiên là loại người kiêu ngạo, nếu trước kia Vạn Y Khởi không lựa chọn hắn, hiện tại vô luận phát sinh cái gì, hắn tuyệt đối sẽ không mang Vạn Y Khởi đi.
Tửu gia lạnh nhạt nói.
-Thật là một tên quái nhân, cuối cùng Trương Đạo Thiên có giết Vạn Y Khởi hay không?
Chu Văn tí nữa quên nhiệm vụ của mình là trì hoãn thời gian, hoàn toàn bị chuyện xưa Tửu gia hấp dẫn, không khỏi tò mò hỏi.
-Tỉnh Đạo Tiên không chết, ai dám giết Vạn Y Khởi? Thời điểm đo, Tỉnh Đạo Tiên quả thật có năng lực đồ diệt thượng nghị hội Liên bang.
Tửu gia nhìn Chu Văn liếc mắt hỏi:
-Không nên hỏi ta tại sao Vạn Y Khởi làm sao sống được? Vấn đề này ta cũng không biết, người Liên bang nhiều như vậy, chắc có biện pháp giải quyết vấn đề Vạn Y Khởi, có điều từ đó về sau, Vạn Y Khởi không hề xuất hiện ở nơi công cộng nữa.
-Tốt, chuyện xưa kể xong, ngươi cũng nên lên đường. Sắp chết đến nơi, còn có thể đầu nhập, nghe người khác kể chuyện xưa của người khác như vậy, ngươi là người hết sức thú vị, nếu như ngươi không phải người phát ngôn, ta thể tha cho ngươi một mạng, đáng tiếc.
Tửu gia nói xong, hướng tới Chu Văn.
-Ta nói ta không phải người phát ngôn, ngươi có không tin?