Tốc độ Chu Văn rất chậm, bởi hắn không biết dùng bao nhiêu nọc độc có thể giết chết những tiểu trùng kia, nếu liều thuốc dùng quá nhiều, có thể hạ độc chết Lục Ngưng, cho nên không thể quá mức thô bạo.
Cũng may Chu Văn ở trong game đã nếm thử độc tính, biết đại khái mức độ của thuốc, mặc dù đó là tiêu chuẩn của hắn, có điều Lục Ngưng là Sử thi cường giả, năng lực chịu đựng của thân thể không quá yếu.
Nọc độc tiến vào thân thể Lục Ngưng, Chu Văn cẩn thận quan sát phản ứng trong cơ thể Lục Ngưng, xem những tiểu trùng kia có phản ứng với nọc độc không.
Nếu như chúng nó giãy dụa, sợ sẽ gây tổn thương Lục Ngưng, đến lúc đó thân thể Lục Ngưng thủng hàng trăm ngoài lỗ, coi như giết hết quái trùng cũng vô ích.
Nhưng tình huống Lục Ngưng đã đến mức này, chỉ có thẻ vất chấp nguy hiểm thử một lần, không diệt trừ quái trùng, sớm muộn cũng chết.
Nọc độc tiêm vào thân thể Lục Ngưng, bởi vì tác dụng phụ của nọc độc, thân thể Lục Ngưng kịch liệt co quắp, nhưng nàng vẫn không thức tỉnh.
Vài người Triệu Tân đều có chút bận tâm nhìn Lục Ngưng, Chu Văn mặt không đổi sắc, tiếp tục tiêm nọc độc, nhưng hết sức khống chế lượng nọc độc.
Thoạt nhìn Lục Ngưng rất thống khổ, nhưng đây chỉ là tác dụng phụ của nọc độc đối với cơ thể, không phải tiểu trùng tác quái.
Nọc độc theo huyết dịch chảy xuôi, dung nhập trong máu, chảy khắp toàn thân Lục Ngưng, khiến nàng thống khổ, tuy nhiên rất hữu dụng, những quái trùng bám vào mạch máu, đang hấp thu huyết dịch hay đơn thuần bị nọc độc ăn mòn về sau, rất nhanh đình chỉ nhúc nhích.
Chẳng mấy chốc, trong thân thể Lục Ngưng, những quái trùng đều bị giết chết, nhưng điều này không khiến Chu Văn thư giãn, bởi sau khi tiểu trùng tử vong, thi thể bọn chúng còn lưu lại trong thân thể Lục Ngưng, sẽ gây tắc nghẽn mạch máu của nàng, khiến thân thể Lục Ngưng xảy ra vấn đề.