- Phốc!
Thời điểm Chu Văn đè lại hòn đá, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thất khiếu chảy ra máu, thời gian hắn sử dụng Vương Chi Thán Tức quá dài, nội tạng trong thân thể đều bị xé nứt, chảy máu bên trong.
Đổi thành người bình thường sợ đã chết sớm, Chu Văn vẫn gượng dậy, ánh mắt nhìn về đầu Thạch Si biến thành đá vụn, nếu như Thạch Si kia phục sinh lần nữa, thì hôm nay ba người bọn họ phải chết ở đây, Chu Văn đã vô lực tái chiến.
Lữ Vân Tiên và Liễu Thành Chí nhìn chằm chằm vào đống đá vụn bên kia, tại thời khắc này, toàn bộ thế giới phảng phất yên tĩnh lại, cả ba người tựa hồ đều nghe được trái tim này đang ngay lên kịch liệt.
-Không có. . . Không hề động. . . Nó giống như đã chết rồi. .
Chờ trong chốc lát, không thấy đống đá vụn có động tĩnh gì, Liễu Thành Chí có chút không dám xác định, nhưng khát vọng nói.
Chu Văn thở dài một hơi, toàn thân như bị lột gân rút da, toàn thân thống khổ không thể tả, một tay vẫn cầm chắc chắn lấy tảng đá kia.
Thời điểm vừa mới đè lại tảng đá, Chu Văn còn có thể cảm giác được nó tựa hồ vùng vẫy mấy lần, nhưng rất nhanh yên tĩnh trở lại, dường như nó đã chết.
-Lữ doanh trưởng, áo mưa của ngươi..
Chu Văn vừa mới thở dài một hơi, nghe được thanh âm Liễu Thành Chí phát ra.
Chu Văn nhìn về phía Liễu Thành Chí, thấy mặt hắn hoảng sợ, dùng ngón tay chỉ Lữ Vân Tiên, ngón tay không ngưng run rẩy.
Chu Văn theo tay hắn chỉ nhìn sang, thấy áo mưa đặc chế trên người Lữ Vân Tiên, không biết khi nào trên vị trí hông xuất hiện một vết rách, mặc dù lỗ thủng không lớn, nhưng có thể có huyết vũ đi vào lỗ thủng.
Vừa rồi chiến đấu quá hỗn loạn, Lữ Vân Tiên cũng không biết khi nào áo mưa đặc chế của mình bị rách khi nào, vẻ mặt lập tức trắng bệch, con ngươi dần biến đỏ.
-Văn thiếu gia, ta không thể đi tiếp cùng ngươi, ta có lỗi với An phó quan, không thể hoàn thành nhiệm vụ hắn giao phó, vẫn đem người mang vào Viễn cỗ chiến trường, nhưng ta khẩn cầu ngươi, đem Thạch khí đi vào di tích, đem nó giao cho An phó quan, nếu như Văn thiếu gia đồng ý, nhất định sẽ làm được.