Thân hình quái nhân bên trong công kích như du hồn di chuyển nhanh chóng, thân hình lúc ẩn lúc hiện, rất quỷ mị, khiến tất cả công kích rơi vào không trung.
Bạo hỏa lực quyền của Lữ Vân Tiên, mạnh mẽ đánh ra một khe rãnh dài mười mấy thước trên mặt đất, rất nhiều huyết vũ bốc hơi, tuy nhiên không thể làm bị thương mảy may quái nhân kia.
-A!
Một người sĩ quan run sợ lui lại, thân hình quái nhân ẩn hiện, đã tới trước mặt hắn, đôi mắt toàn lòng đen, xuyên thấu qua mái tóc hắn nhìn hắn, khiến hắn vạn phần sợ hãi, không tự chủ được hét chói tai, vang lên lùi lại.
Một cái tay của quái nhân, như quỷ trảo chộp tới cổ hắn.
-Ngươi dám!
Lữ Vân Tiên bạo ngược oanh ra nắm đấm, hỏa diễm như một đầu mãnh hổ gào thét.
Nhưng thân hình quái nhân trong huyết vũ lóe lên một cái, rồi biến mất, thời điểm hắn xuất hiện, đã đến sau lưng sĩ quan kia, một đôi quỷ trảo sắp tóm được đầu sĩ quan kia.
Trong nhất thời, tất cả mọi người cảm thấy trong lòng lạnh buốt, bọn hắn đều hiểu rõ, đây là người thứ nhất, rất nhanh đến bọn hắn.
Nếu chiến đấu cùng Dị thứ nguyên sinh vật, mà không tìm ra phương pháp tiêu diệt nó, rất dễ toàn quân bị diệt toàn quân, đường sống duy nhất, chỉ có trốn.
Lữ Vân Tiên rất rõ ràng điểm này, cho nên hắn chuẩn bị rút quân, để bọn hắn có thể chạy đi, còn tự bản thân chặn Dị thứ nguyên sinh vật kinh khủng kia, cùng lắm tử chiến ở đây.
Mắt thấy móng vuốt quái nhân sắp bắt được đầu quân nhân trẻ tuổi, đột nhiên có một đạo cường quang từ xa chiếu tới, rơi trên thân quái nhân.
Quái nhân bị ánh sáng chiếu đến, theo bản năng giơ tay lên, chặn mặt mình, sau đó nhìn phương hướng chiếu xạ tới.
-Đều rút lui.
Một thanh âm truyền đến, sĩ quan kia phản ứng, đột nhiên vọt ra ngoài, thoát ly ra khỏi quái vật.