Hai bên bờ huyết hà hoàn toàn là hai thế giới khác nhau, một bên trời trong gió nhẹ mặt trời chói chang, còn một bên khác thì vạn dặm huyết vũ tung bay, sơn hà đều nhiễm máu tươi, giống như địa ngục.
Thời điểm Chu Văn cùng Hứa Văn đi vào huyết hà, Lữ Vân Tiên mang theo những quan quân đi qua sông.
-Hứa y tá trưởng, sao ngươi lại tới đây?
Thủ hạ Lữ Vân Tiên thấy Hứa Văn, vội vàng đi lên chào hỏi.
-Ta ở trụ sở không an tâm, ta vẫn muốn ở đây chờ Lữ doanh trưởng trở về.
Hứa Văn nói.
Mặc dù trong lòng nàng cảm giác không nên qua sông, nhất định phải phục tùng mệnh lệnh, chiếu cố tốt Chu Văn, con mắt không tự chủ nhìn vào trong xe, hy vọng có thể phát hiện áo mưa đặc chế.
Không có đặc chế áo mưa, bên trong huyết vũ, căn bản nửa bước khó đi, dính chút mưa bụi sẽ giống như người điên, đi vào không khác chịu chết.
Đáng tiếc số lượng áo mưa đặc chế có hạn, hai nhóm Âu Dương Lam và A Sinh mang đi, lần này còn lại không còn nhiều, bọn Lữ Vân Tiên cũng chỉ lấy được mười mấy cái áo, cho nên chỉ có mười mấy người qua sông, những người khác chỉ có thể lưu lại chỗ này, chờ tiếp ứng.
Không có áo mưa đặc chế, khiến Hứa Văn vô cùng thất vọng, hiện tại nàng không thể sang sông.
Chu Văn đứng bên bờ huyết hà, nhìn bên đối diện mịt mờ huyết vũ, tâm tình có chút phức tạp, trước đó, hắn tới Trác Lộc, hắn không dự định tiến vào Viễn cỗ chiến trường, chỉ ở bên ngoài chơi game, có thể giúp đỡ một điểm này hay điểm đó.
Nhưng bây giờ hắn muốn qua sông, tự mình tiến vào chỗ khủng bố đó.
-Hi vọng đừng dùng đến đồ lão sư Vương Minh Uyên đưa cho.
Chu Văn cảm thấy không quá nguy hiểm, trong trò chơi hắn đã tìm hiểu khá rõ ràng tình huống bên trong, chỉ cần không tiến vào quá sâu, sẽ không có nguy hiểm quá lớn.