- Nếu như không phải bởi thân phận của ta, ngươi cảm thấy tại sao A Sinh phải để cho các ngươi chiếu cố ta như vậy?
Thấy Hứa Văn còn có chút lưỡng lự, Chu Văn lại che giấu lương tâm nói ra:
-Ta cùng Âu Dương Lam quan hệ rất tốt, như là thân sinh mẹ đẻ, sự quan tâm của Âu Dương Lam đối với ta không kém hơn huynh nguội Đốc quân , ngươi có thể nói cho ta biết chuyện gì xảy ra sao?
Hứa Văn do dự một chút, cảm thấy đây không phải đây là bí mật gì, đem chuyện xảy ra nói với Chu Văn một lần.
Sau khi nghe xong, Chu Văn quay người đi ra bên ngoài doanh địa.
Mặc dù Lữ Vân Tiên là Sử thi cường giả, nhưng dưới tay hắn không có người mạnh, mang sĩ quan cấp thấp đi, trên cơ bản đều là Truyền kỳ thôi, dùng năng lực bọn chúng, muốn đối phó Dị thứ nguyên sinh vật bên trong Viễn cỗ chiến trường quá khó khăn.
Sống chết của bọn hắn không quan hệ gì đến Chu Văn, nhưng nếu bọn hắn không thể cầm Thạch khí trở về, có lẽ Âu Dương Lam sẽ mất mạng, thậm chí còn có khả năng khiến lão hiệu trưởng bị nhốt bên dưới Thạch lộ, cho nên dù như thế nào Chu Văn cũng phải đem Thạch khí trở về.
-Uy, người đi đâu?
Hứa Văn thấy Chu Văn đi ra khỏi doanh trại, vội vàng đuổi theo nói.
-Ta đi giúp bọn Lữ doanh trưởng lấy lại Thạch khí.
Chu Văn nói.
-Ngươi đừng làm loạn, ngươi chỉ là một học sinh, đi theo chỉ gây phiền phức thôi.
Hứa Văn vội vàng ngăn cản Chu Văn, Lữ Vân Tiên để cho nàng chiếu cố Chu Văn, nàng không thể để Chu Văn làm loạn.
-Hứa y tá trưởng, ngươi là đội trưởng đội vệ sinh, cũng là y sư tốt nhất, vì sao người không tham gia nhiệm vụ lần này?
Chu Văn nhìn Hứa Văn hỏi.
Hứa Văn hừ lạnh một tiếng nói:
-Còn không phải vì ngươi, nếu như không phải ở lại chiếu cố ngươi, ta khẳng định sẽ được đi, cho nên ngươi ngoan ngoãn lưu lại đây, không được làm loạn?
-Vậy ngươi không định đi sao? Bên trong Viễn cỗ chiến trường nguy hiểm tầng tầng, ngươi là y sư tốt nhất, vậy lưu lại phía sau, trơ mắt chiến hữu của mình hi sinh mà thờ ơ, rõ ràng ngươi có thể cứu sống chiến hữu, nhưng bởi người không ở nơi đó, mà chết đi, lương tâm ngươi có cắn rứt không?