- Liễu Thành Chí, chuyện gì xảy ra?
Trước giường bệnh, Lữ Vân Tiên đang nhìn Liễu Thành Chí đang trị liệu.
Vết thương trên người Liễu Thành Chí nhìn thấy mà giật mình, dưới năng lực trị liệu kết hợp với Phối sủng, mệnh đã bảo vệ, có điều vết thương trên người cần thời gian dài hơn trị liệu.
-Lữ doanh trưởng, nhanh nói cho An phó quan, Lam phu nhân bị vây trong di tích, mau phái người đi trợ giúp, nhanh lên không còn kịp nữa rồi.
Liễu Thành Chí vội vàng nói.
-Hai ngày trước, An phó quan đã đi vào Viễn cỗ chiến trường, ngươi không gặp bọn hắn sao?
Một bên Hứa Văn nói.
Liễu Thành Chí nghe xong ngẩn ngơ, lắc đầu nói:
-An phó quan tiến vào di tích? Tại sao bọn ta khong thấy bọn hắn? Ta đi theo hướng di tích trốn ra, trên đường đi liều mạng hướng trở về, không nhìn thấy bất luận kẻ nào.
-Kỳ quái, ngươi nói rõ ràng, Lam phu nhân bị làm sao vậy?
Lữ Vân Tiên nói.
Liễu Thành Chí vội vàng nói:
-Chúng ta đi theo Lam phu nhân cùng nhau đi vào Viễn cỗ chiến trường, gặp rất nhiều chuyện quái dị, có điều dưới sự dẫn đầu của Lam phu nhân, chúng một đường đi di tích Âu Dương lão tiên sinh nghiên cứu, nơi đó đã biến dị cực kỳ, Phối sủng của chúng ta hi sinh rất nhiều, đều bị chém đầu chết, cuối cùng Lam phu nhân tìm ra biện pháp, để chúng ta an toàn nhập di tích.
Bởi mất máu quá nhiều, cảm giác miệng hơi khô, Liễu Thành Chí nuốt một ngụm nước bọt, tiếp tục nói:
-Bên trong di tích, chúng ta tìm được chúng ta tìm được một lối đi thông hướng vào lòng đất, hơn nữa nơi đó phát hiện dấu vết Âu Dương láo tiên sinh lưu lại, ban đầu chúng ta dùng rất nhiều Phối sủng đi xuống dò đường, đều không có vấn đề gì. Nhưng đến khi Lam phu nhân dẫn người xuống, về sau lối đi bị phong kín lại, mấy người chúng ta ở bên ngoài dùng hết thủ đoạn không thể mở cửa đá mở ra.