Đại hội diễn ra rất đơn giản, không có quá nhiều lãnh đạo nói chuyện, An Thiên Tá chỉ nói vài câu, mặc dù lời nói không nhiều, nhưng rất có hào khí, khiến nhiều học sinh nghe xong nhiệt huyết sôi trào, hận không lập tức đầu quân ra chiến trường, bảo vệ quê hương mà chiến.
Thậm chí không thiếu nữ sinh, có cảm giác hận không thể theo An Thiên Tá đi chiến trường chiến đấu, hi sinh vì tổ quốc.
Chu Văn không thể không thừa nhận, An Thiên Tá là loại người có được khí chất lãnh tụ, nếu là người khác nói những lời đó, sẽ khiến người ta cảm thấy xấu hổ, làm ra vẻ.
Hơn nữa An Thiên Tá nói, cũng rất có sức quấn hút, làm cho người ta cho cảm giác tin phục, nhưng Chu Văn cảm giác có chút là lạ.
Tiếp theo chương trình, là khen thưởng những học sinh trợ giúp quân đội chiến đấu, thu được quân công cùng ban thưởng, từng học sinh được lên đài lĩnh thưởng, Chu Văn nghe hồi lâu, không nghe được tên mình, nên cũng không ngoài sở liệu.
Hôm nay tâm tình An Thiên Tá không tệ, mặc dù mấy ngày gần đây có nhiều chuyện phiền toái cần hắn xử lý, nhưng sau khi đến Tịch Dương học viện thấy nhiều học sinh ưu tú như vậy, đây là máu mới của quân đội trong tương lai, điều này khiến tâm tình hắn tốt hơn nhiều.
An Thiên Tá đang đợi ba vị học sinh xuất sắc kia đến, đồng thời chuẩn bị tự tay trao huân chương cho họ.
-Đốc quân, ban thưởng cho học sinh bình thường đã xong, chỉ còn ba học sinh có cống hiến đặc biết, ngài muốn đích thân đi tuyên bố sao?
A Sinh đến bên cạnh An Thiên Tá, đưa một phần bản thảo đến trước mặt hắn.
-Được.
An Thiên Tá nhận bản thảo, đứng lên rời khỏi ghế, đi đến trước sân khấu.
Đây là một lần tuyên truyền rất tốt, An Thiên Tá hy vọng có nhiều học sinh đầu quân vào quân đội trong tương lai, sở dĩ hắn đến đây trao giải, cũng vì nguyên nhân này.