- Thực không dám giấu giếm, nhà ta mở cửa hàng trứng Phối sủng, có điều tự nhiên không thể bằng cửa hàng Phối sủng Hoàng gia được trải rộng toàn Liên bang được, cửa hàng của chúng ta chủ yếu bán ở Lạc Dương, về sau nếu ngươi có trứng Phối sủng bán hoặc muốn mua trứng Phối sủng gì, có thể trực tiếp tìm đến ta.
Lạc Hiên phát tin tức cho Chu Văn.
- Ta còn một số viên trứng Truyền kỳ Phối sủng hiếm có, không khác bốn viên trứng Phối sủng lắm, giá thu mua tính như thế nào?
Chu Văn trả lời tin tức cho Lạc Hiên.
Hai người nhắn tin hàn huyên mấy câu, xác định giá cả rõ ràng, Chu Văn trực tiếp đi đến quán đi bán.
Lạc Hiên tính giá công bằng, không khác so với giá thị trường lắm, Chu Văn cũng không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian, chuẩn đem trứng Phối sủng của hắn và Cổ Điển bán cho Lạc Hiên.
- Chu Văn.
Thời điểm Chu Văn chuẩn bị xong đồ đạc ra ngoài, Lý Ngọc lại gọi hắn lại.
Chu Văn quay người nhìn về phía Lý Ngọc, Lý Ngọc do dự một chút mới lên tiếng:
- Ngươi làm sao biết được đó là trứng Phối sủng Biến dị Thủ vệ sư?
- Điều này rất khó sao?
Chu Văn hỏi ngược một câu, sau đó chào hỏi Hoàng Cực, sau đó cõng một nửa túi trứng Phối sủng rời đi thị trường giao dịch.
Lý Ngọc ngẩn ra một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, không khỏi cười khổ nói:
- Nếu chuyện này không tính là khó, vậy ta học tập ở đây ba năm còn có ý nghĩa gì?
Chu Văn đi đến địa điểm Lạc Hiên ước định, đem trứng Phối sủng của hắn cùng Cổ Điển đưa cho Lạc Hiên, Lạc Hiên dựa theo thương nghị giá cả, sảng khoái chuyển khoản cho Chu Văn.
Không tính một bộ phận của Cổ Điển, Chu Văn cũng lấy được hơn hai trăm vạn, hơn nữa đây là lần đầu tiên cầm nhiều tiền như vậy, khiến Chu Văn có một loại cảm giác bùng nổ.
- Sau khi ngươi tốt nghiệp, có hứng thú đến nhà ta làm giám định sư ở cửa hàng chúng ta hay không?