Tiểu điểu một mực đứng trên bờ vai của Chu Văn, đột nhiên há mồm phun ra một đoàn ngọn lửa màu vàng, trực tiếp phun trên bàn tay của Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ.
Ngọn lửa màu vàng dính vào bàn tay của Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ, tựa như hỏa tinh gặp xăng, trực tiếp bốc cháy rừng rực, biến quỷ thủ thành than.
-Hảo điểu.
Chu Văn vui mừng quá đỗi, khen một câu quay người liền tiếp tục chạy trốn.
Tiểu điểu mặc dù thần dị, nhưng dù sao nó cũng chỉ vừa ra đời không bao lâu, hiện tại đẳng cấp quá thấp, cho dù hỏa diễm lợi hại hơn nữa, sợ cũng khó có thể thiêu chết Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ.
Quả nhiên, trên người Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ tuôn khói đen, ép tắt ngọn lửa màu vàng trên bàn tay, bàn tay cháy đen nhanh chóng được khôi phục nhanh chóng, ánh mắt lộ ra nộ khí, lần nữa đuồi theo.
-Thật là âm hồn bất tán!
Chu Văn đột nhiên cảm thấy, đôi khi người ta cảm thấy không thể không mê tín, từ khi hắn mang theo Trúc đao, giống như vận khí càng ngày càng kém đi.
Lần này trở về, trên đường như vậy gặp ngay một Dị thứ nguyên lĩnh vực mới, hơn nữa còn xuất hiện Dị thứ nguyên sinh vật phá cấm, để bọn hắn xui xẻo gặp được.
Đế Thính và Ba Tiêu Tiên đều giúp đỡ Chu Văn ngăn cản Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ, Chu Văn cũng đem Long Môn Phi Thiên thuật vận dụng đến cực hạn, hy vọng có thể trốn được kiếp.
Nhưng Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ kia có trí tuệ cực cao, hắn đã biết Đế Thính và Ba Tiêu Tiên có đẳng cấp không cao, mặc kệ bọn nó, đánh chúng nó bay ra ngoài, tập chung mục tiêu là Chu Văn.
Chu Văn một mực mệnh lệnh Quỷ Tân Nương nghênh chiến, nhưng thân thể Chu Văn run rẩy, chậm rãi trôi nổi hướng tới Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ, hiển nhiên trong lòng hốt hoảng cực điểm.
Chu Văn như diều hâu trên không trung lên tục né tránh mấy lần, nhưng vẫn không thể né tránh, bàn tay của Hắc Giáp Dạ Xoa quỷ, mắt thấy sắp bị hán bắt lấy.