Theo nhiệt độ của hạt giống đặc biệt lên cao, nhiệt độ bốn phía đột ngột tăng lên, bên trong toàn bộ Thái Dương thần điện đều cháy lên ngọn lửa kinh khủng màu vàng, trong nháy mắt tràn đầy hư không.
Hạt giống càng giống màu vàng lưu ly, bên trong lập lòe một cái phù hiệu màu vàng óng.
Chu Văn lập tức giật nảy mình, quần áo trên người đều bắt đầu cháy rừng rực, lập tức thầm kêu không ổn, Mê Tiên kinh dù sao cũng chỉ là ngụy trang, cũng không phải thật sự là Nguyên Khí quyết thích hợp, nếu bị hỏa diễm này đốt, không bị cháy thành trò mới lạ.
Mắt thấy ngọn lửa màu vàng muốn ở trên người hắn bốc cháy, Chu Văn vừa triệu hồi ra Ba Tiêu phiến, còn chưa kịp sử dụng, trên cổ lại truyền ra một cỗ khí lạnh, ngọn lửa trên người hắn vậy mà tự động dập tắt.
Chu Văn ngẩn ra, cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện khí lạnh bắt nguồn từ bên trong sợi dây chuyền tới, chính là dây truyền bằng ngà voi mà Vương Minh Uyên trước khi chia tay đưa cho hắn.
- Dây chuyền lão sư đưa ta, quả không phải vật tầm thường.
Chu Văn trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Không kịp nghĩ nhiều, Chu Văn cầm Ba Tiêu Phiến, định lao ra khỏi Thái Dương thần điện, hạt giống kia hắn muốn cầm cũng không được, với nhiệt độ khủng bố như vậy. coi như kim loại chạm vào cũng hóa thành nước.
Đột nhiên, trên bờ vai Chu Văn, tiểu điểu khẽ hấp, ngọn lửa phụ cận Chu Văn, như vỡ đê hướng vào miệng tiểu điểu lao tới.
Chu Văn trơ mắt nhìn kim diễm như thiên hà cuồn cuộn, tràn vào cái miệng nhỏ nhắn của tiểu điểu, cái miệng nhỏ của nó như một cái vực sâu không đáy, vô luận ngọn lửa to nhỏ, đều bị trực tiếp hút vào không có bóng dáng.
Sau khi nuốt ngọn lửa màu vàng, lông vũ trên người tiểu điểu nhàn nhạt dần dần sáng bóng, thoạt nhìn lông vũ càng ngày càng đầy đặn.
Tiểu điểu hút vào càng nhiều ngọn lửa màu vàng, lông vũ trên người tiểu điểu càng ngày càng sáng, hình thể nó hơi hơi biến lớn một chút.