Thời điểm trở lại ký túc xá, tâm tình Chu Văn có chút trầm trọng.
Tình huống hiện thực so với tưởng tượng của hắn còn nghiêm trọng hơn, ngay cả quân đội đều chết trận bên ngoài Dị thứ nguyên lĩnh vực, nếu một số lượng lớn Dị thứ nguyên sinh vật lọt vào thành thị, Chu Văn không thể tưởng tượng, không biết còn bao người còn có thể sống sót.
Tuy biết việc nguy cơ sắp đến, nhưng hiện tại Chu Văn không thể làm được gì nhiều, điều duy nhất hắn có thể làm, là tăng cường thực lực lên hết mức có thể.
Nếu ngày đó đến, có lẽ hắn sẽ dùng lực lượng của chính mình, cứu những người quan trọng đối với bản thân hắn.
Nhìn thoáng qua linh dương ngủ trên ghế sô pha, từ lúc nó đi ra từ Lão Quân sơn đến bây giờ, gia hỏa này cả ngày ngoài ăn ngủ ra thì chả làm cái gì cả.
-Nếu Dị thứ nguyên sinh vật đều giống nó thì tốt biết mấy, chỉ cần ăn no là ngoan ngoãn.
Chu Văn cũng chỉ tưởng tượng như vậy, đây là chuyện không có khả năng xảy ra.
Nếu Dị thứ nguyên sinh vật không tìm nhân loại gây hấn, thì vưới bản tính tham lam của con người, hẳn cũng đi tìm chúng để lấy những thứ có giá trị trên người Dị thứ nguyên sinh vật.
Chu Văn điều khiển Nhân vật tí hon, không ngừng đi tìm các loại Sử thi sinh vật khiêu khích, hy vọng có thể tìm được một con có khả năng chém giết.
Trời không phụ lòng người, Nhân vật tí hon phải chết không biết bao nhiêu lần, mới đổi lại cho Chu Văn một tia hy vọng.
Đó là một loại Sử thi sinh vật trong Long Môn động, có điều đó không phải là Phi Thiên, mà là một con hổ trong Tân Dương động, thoạt nhìn trông bình thường vô hại, thế cho nên thời điểm Chu Văn mỗi một lần nhìn thấy nó, còn tưởng nó là một con hổ bình thường, cùng lắm là Phàm thai sinh vật.
Nhưng lúc lão hổ kia thực sự động lên, Chu Văn mới biết mình ngu người, Nhân vật tí hon không có sức hoàn thủ, bị lão hổ một ngụm nuốt xuống.