Trừ bỏ thân pháp của Chu Văn đủ nhanh đủ linh hoạt, còn vì do ảnh hưởng của Huệ Hải Phong, nên tốc độ của Phi Thiên đã chậm hơn nhiều, Chu Văn thành công né tránh từng tia sáng.
Hơn nữa không biết phải có ảo giác hay không, Chu Văn cảm thấy lực lượng của Phi Thiên biến dị đã yếu hơn nhiều, cường độ của chùm sáng rõ ràng đã chậm lại.
Phi Thiên biến dị xuất thủ công kích Chu Văn, nói rõ tâm cảnh đã loạn, Huệ Hải Phong chớp cơ hội nhảy lên, tiến tới sau lưng nàng, song quyền liên tục oanh kích, đánh ra ba bốn đạo ấn ký.
Phi Thiên muốn xoay người diệt sát Huệ Hải Phong, thế nhưng thân thể lại đột nhiên dừng trên không trung, chỉ thấy Khương Nghiên đã tiếp đất từ lúc nào, hiện tại dùng sức kéo trường tiên, cứng rắn kéo thân Phi Thiên biến dị xuống, khiến Phi Thiên không thể tiếp tục phi hành.
Chu Văn thấy tử quang lập lòe trên người Khương Nghiên, yêu dị như yêu linh, trường tiên trong tay cũng tản ra tử quang lộng lẫy, tựa như một đầu hấp huyết yêu quái, không ngừng run rẩy thôn phệ.
- Chết đi cho ta!
Chung Tử Nhã điên cuồng chém, từng đạo huyết sắc kiếm quang chém về phía Phi Thiên, chém ra từng đạo vết máu.
Tuy rằng vết thương không sâu, thế nhưng lại là lần đầu Phi Thiên bị thương.
Phi Thiên biến dị nổ mạnh hết đà, động tác của nàng càng ngày càng chậm, tựa như trên người có đại sơn trấn áp, hơn nữa lực lượng của nàng cũng càng ngày càng yếu, mà lực lượng của Khương Nghiên lại càng ngày càng mạnh.
Phanh!
Khương Nghiên như Yêu Thần hóa thân, kéo mạnh trường tiên trong tay, cứng rắn quang thân hình Phi Thiên ra ngoài, đập vào trên vách đá, đập ra một cái động lớn, Phi Thiên biến dị há miệng phun máu.
Trường kiếm trong tay Chung Tử Nhã cũng chém xuống, kiếm quang chém trên đỉnh đầu Phi Thiên biến dị, thân kiếm tiếp xúc tới xương.