Quạt ba tiêu vẩy thẳng Phi Thiên biến dị, Thái Âm phong lập tức cuồng quyền bay ra.
Thân hình Phi Thiên biến dị phất phới, tựa như ngự phong mà đi, Thái Âm phong lại biến thành trợ lực của nàng, có điều trên người nàng đã ngưng từng mảnh sương nhỏ, nhưng chỉ như vậy, còn không đủ đóng băng nàng, cùng lắm chí có thể khiến tính linh hoạt của Phi Thiên bị ảnh hưởng.
Chu Văn biết là do cấp bậc của Ba Tiêu tiên quá thấp, nếu Ba Tiêu tiên cũng đạt tới Sử thi, vậy một cái vẩy vừa rồi có thể trực tiếp đông đá Phi Thiên, ngay cả nàng có năng lực ngự phong cũng vô dụng.
Phi Thiên biến dị ngự phong mà bay, tính linh hoạt lại bị ảnh hưởng, quỹ đạo của nàng đã dễ dự phán hơn, trường tiên phi kim phi ngọc trong tay Khương Nghiên lập tức đánh ra, nửa roi đánh tới quỹ đạo của Phi Thiên, thành công cuốn lên cổ chân của nàng.
Khương Nghiên dùng sức kéo, thế nhưng lực lượng của Phi Thiên biến dị quá mạnh, trực tiếp kéo hắn cùng bay lên.
Khương Nghiên cũng không thả tay, vẫn gắt gao nắm chặt, tựa như một cái neo, kéo tốc độ Phi Thiên chậm lại rất nhiều.
Dải lụa trên người Phi Thiên biến dị như giao long đánh về phía Khương Nghiên, nếu bị dải lụa này cuốn lấy, sợ là thân thể trực tiếp bị cắt thành mấy khúc.
Huệ Hải Phong đã vọt tới trước Phi Thiên biến dị, một cái kim giáp hộ tý bao lấy cánh tay, một đạo lưu quang cường đại như núi lửa phun trào đột nhiên bộc phát, đánh thẳng về phía Phi Thiên.
Vì bị Thái Âm phong đông lạnh cùng với Khương Nghiên hạn chế, hành động của Phi Thiên đã chịu ảnh hưởng rất lớn, trốn không được một quyền này, có điều nàng cũng không hoảng loạn, ngọc thủ khẽ huy, chặn lại nắm đấm của Huệ Hải Phong.
Phanh!
Huệ Hải Phong như vị quả trùy đánh trúng, thân thể trực tiếp bay ngược ra sau, đập vào trên vách đá, há miệng phun máu tươi.
Mắt thấy dải lụa đã sắp cuốn lấy Khương Nghiên, Khương Nghiên nắm chặt roi trong tay, thân hình đong đưa, né tránh dải lụa cuốn tới, thế nhưng cũng không thể kéo dài lâu, mắt thấy dải lụa đã sắp cuốn tới hắn.