Tâm tình gần đây của Vương Phi cực không tốt, vốn trong kết hoạch của nàng, Chu Văn xem Vô Tự bia xong hẳn sẽ phải hăng hái tu luyện mươi đúng.
Có điều, Chu Văn hăng hái thì hăng hái thật, nhưng hăng hái chơi game.
- Rõ ràng có thiên phú tốt như thế, vì sao phải trầm mê trong trò chơi a?
Vương Phi thực sự không hiểu nổi Chu Văn nghĩ thế nào.
- Xem ra mượn ngoại lực cũng không được, nhất định phải cho hắn chút kích thích mới xong.
Vương Phi suy tư, nghĩ xem phải thế nào mới có thể khích lệ Chu Văn, để hắn lần nữa đứng dậy.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, nhất thời cũng không thể nghĩ được cách nào quá tốt, Vương Phi biết rõ không thể quá cưỡng cầu, muốn thay đổi tư tưởng của một người, vẫn phải cần cơ hội thích hợp mới được.
Cho nên Vương Phi tính qua một thời gian, chờ đến kỳ thi chung đầu tiên của học viện, lúc đó lại tính tiếp.
Sau khi khai giảng một tháng, sẽ có một lần thi chung toàn học viện, đề thi chung không phân biệt tuổi. Tất cả các học viên đều phải tham gia, đề khảo thí cũng giống nhau, kỳ thi này sẽ quyết định xếp hạng của một người trong học viện.
Vương Phi cảm thấy, nếu Chu Văn có thể nhìn thấy đỉnh cấp học viên chân chính, có lẽ hắn sẽ bị kích thích cũng không chừng.
Chu Văn trải qua một cuộc sống bình thường mà phong phú, mỗi ngày đều điên cuồng cày phó bản, cuối cùng lên Hỏa Thần đài chịu chết, ghi nhớ mấy chữ trong Cổ Hoàng kinh.
Hiện tại, Chu Văn chỉ hận Cổ Hoàng kinh quá dài, đi bao lần như vậy, hắn mới nhớ được có một nửa kinh văn, cũng không biết bao giờ mới có thể nhớ xong.
Đầu Tam Nhãn Linh Dương kia vẫn lười biếng nằm ườn trong ktx, cả ngày đi theo hắn kiếm ăn kiếm uống, không hề có dấu hiệu rời đi.
Vốn Chu Văn ăn gì cũng được, không cần đặc biệt tới nhà ăn, thế nhưng từ khi gia hỏa này tới, mỗi ngày đều phải có rau dưa tươi mới nó mới chịu, khiến Chu Văn không thể không tới nhà ăn nghĩ cách.