Vô Tự bia Nguyên Khí quyết vừa vận chuyển, mầm cỏ trên người Chu Văn lập tức ngừng sinh trưởng, hơn nữa không ngừng thoái hóa, không bao lâu hắn liền khôi phục bình thường.
Tam Nhãn Linh Dương thấy thế, không khỏi hiện lên một tia kinh nghi, đứng không xa nhìn xuống Chu Văn.
- Còn may là Vô Tự bia Nguyên Khí quyết hữu dụng.
Chu Văn thở dài nhẹ nhõm, quay đầu nhìn lại, thấy nơi đó vẫn là vạn trượng huyền nhai, cũng không hề xuất hiện bất cứ cánh cửa nào.
- Chẹp, vẫn là nên tìm đường trong game a, dù sao hiện tại có Vô Tự bia Nguyên Khí quyết, chỉ cần con linh dương kia không tìm ta gây phiền toái, một chốc hẳn cũng sẽ không có nguy hiểm quá lớn.
Chu Văn bản năng liếc mắt nhìn linh dương, lòng thầm nhảy lên một cái.
Vừa rồi nó còn đúng đó không xa, thế nhưng hiện tại đã biến mất không bóng dáng.
“Mị!”
Một tiếng kêu vang lên sau lưng Chu Văn, khiến hắn thầm đổ mồ hôi lạnh, vừa quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy đầu linh dương kia đang đứng ngay sau hắn, trừng mắt đánh giá.
Cái này còn chưa hết, linh dương vừa đánh giá hắn, vừa vây quanh hắn, dường như muốn xem từ trên xuống dưới một cách rõ ràng, không bỏ qua bất luận chi tiết nào.
Chu Văn không biết nó muốn làm gì, lập tức cảnh giới trăm hai mươi phần trăm, nếu linh dương thực sự muốn làm chuyện bất lợi với hắn, dù biết rõ là không thể địch lại, hắn cũng sẽ không ngồi yên chờ chết.
Có điều, linh dương cũng không có ý động thủ, chỉ xoay quanh hắn vài vòng, vẻ nghi hoặc trong mắt càng thêm đậm.
- Dương lão huynh, chúng ta thương lượng chút nhé, cây cỏ kia ta sẽ rửa sạch đưa cho ngươi, ân oán hai ta coi như hết, thế nào?
Chu Văn cẩn thận đối mắt với Tam Nhãn Linh Dương.
Sớm biết đầu linh dương này mang thù như vậy, hắn cũng không đi đào gốc cỏ khô kia.
Linh dương không thèm để ý tới hắn, tiến sát đến Chu Văn, dùng đầu ủi hắn đi.