Chu Văn nghiên cứu một hồi, cũng không thể hiểu được tấm danh thiếp này có ý gì.
Dãy số viết tay trên danh thiếp, tựa như không phải số điện thoại.
Số điện thoại di động bình thường đều có mười một số, số máy bàn thì là bảy, trong khi ở đây lại có mười số, rõ ràng có chút không đúng lắm.
Nếu như là ai đó viết thiếu một số của số di động, như vậy cũng không đúng lắm, bởi vì con số đầu tiên của dãy số này là năm, trong khi mở đầu của số đi động phải là một, bình thường chẳng ai viết thiếu số đầu tiên cả.
- 5 1569 427 30, dãy số này có ý nghĩa gì?
Chu Văn muốn tìm lão hiệu trưởng hỏi một chút, xem thứ này có phải lão hiệu trưởng gửi cho hắn hay không, có điều hắn lại không có cách nào để liên lạc với lão hiệu trưởng.
Mặc dù có thể tới An gia hỏi Âu Dương Lam, thế nhưng Chu Văn không muốn có quá nhiều lui tới với An gia, cũng không muốn tới An gia.
Âu Dương Lam không tồi, thế nhưng huynh muội An gia, Chu Văn lại không thích, cũng không muốn gặp quá nhiều.
Suy nghĩ một chút, Chu Văn thu lại danh thiếp, nếu như thứ này thực sự do lão hiệu trưởng gửi cho hắn, vậy sau đó lão hiệu trưởng sẽ liên hệ với hắn mới đúng.
Thu dọn đồ đạc, Chu Văn tiếp tục mở điện thoại chơi game.
Tâm tình Vương Phi cực không tốt, dưới cái nhìn của nàng, Chu Văn thực sự là một thiên tài, một mình có thể chém giết được Ma Hóa tướng chữ Đao, không nói thiên phú thế nào, chỉ riêng năng lực chiến đấu, cũng đủ để kinh diễm cả Tịch Dương học viện.
Vương Phi cho rằng, nếu có thể bồi dưỡng thật tốt, thành tựu của Chu Văn chắc chắn bất khả hạn lượng, huống chi Âu Dương Lam còn từng dặn dò nàng, nói nàng chiếu cố Chu Văn.
- Thiên phú có tốt, nhưng cứ như vậy chắc chắn cũng phế, nhất định phải kéo hắn lại chính đồ mới được.
Vương Phi cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm uốn nắn Chu Văn.