- Chuyện này không có gì không thể nói, có gì cứ nói thẳng đi.
An Thiên Tá không thèm nhìn Kiều Tư Viễn, ngồi trong xe lạnh nhạt nói.
Nội tâm Kiều Tư Viễn thoáng lảo đảo, biết chuyện hôm nay không dễ làm.
- Đốc Quân, mấy người Lệ Tư chỉ phụng mệnh bên trên làm việc, chuyện này không có quan hệ với bọn hắn, trước để bọn hắn đi bệnh viện kiểm tra một chút được chứ?
Kiều Tư Viễn hít một hơi thật sâu, nói.
- Phụng mệnh bên trên nào?
An Thiên Tá vẫn bất động hỏi.
Kiều Tư Viễn nói:
- Đốc Quân, hẳn là ngài đã từng nghe qua cái tên Tỉnh Đạo Tiên a?
- Đại ma đầu lớn nhất Liên bang.
An Thiên Tá nói.
Kiều Tư Viễn tiếp tục nói:
- Năm đó Tỉnh Đạo Tiên xông vào cao ốc Liên bang, âm mưu tru diệt hàng loạt cao tầng, khiến chiến lực cao cấp của Liên bang ta bị tổn thất quá nửa, thực lực tổng hợp suy thoái mười năm. Thượng nghị viện vô cùng trọng thị chuyện này, những năm gần đây, Liên bang dùng đủ loại biện pháp truy bắt Tỉnh Đạo Tiên, cục giám sát đặc biệt chúng ta cũng vì vậy mà bỏ không biết bao nhiêu nỗ lực. Ngay vài ngày trước, chúng ta phát hiện Tỉnh Đạo Tiên từng có tiếp xúc với Chu Văn.
- Hả? Ý ngươi là Chu Văn là đồng đảng của Tỉnh Đạo Tiên?
An Thiên Tá liếc mắt nhìn Kiều Tư Viễn.
Kiều Tư Viễn lắc đầu nói:
- Có phải đồng đảng hay không còn không biết, cho nên mới muốn mời Chu Văn về hỗ trợ điều tra. Đốc Quân ngài là danh môn quý tốc, xuất thân cao quý, thế nhưng trách nhiệm trên lưng ngài không phải người thường có thể tưởng tượng được, Đốc Quân ngài cũng không dễ dàng, An gia cũng không dễ, hà tất phải dính vào phiền toái lớn như Tỉnh Đạo Tiên, khiến cho người khác mượn cớ. Huống chi Đốc Quân ngài từng phê bình Chu Văn, hẳn cũng biết người này có vấn đề a?