Đồ điên.
Lệ Tư không để ý tới lời Chu Văn, phất tay ra hiệu cho mấy tên giám sát viên đi qua, bắt Chu Văn đang trọng thương lại.
Nàng đã chậm quá lâu, muộn hơn kế hoạch rất nhiều, giờ có thể bắt được Chu Văn trước khi An gia đến hay không còn khó nói, không thể tiếp tục chậm trễ nữa.
Mấy tên giám sát viên cùng tiến lên, đi tới, chính là thềm đá mở rộng, không còn chật hẹp như trước nữa, đủ để bọn hắn cùng tiến lên.
Lần này Chu Văn cũng không lập tức chạy, ngồi trên thềm đá, duỗi tay một chưởng, chậm rãi đánh tới tên giám sát viên bước lên đầu tiên.
Một chưởng thoạt nhìn cực yếu đuổi, tựa như không có một tia lực lượng, nhưng chưởng này của hắn, cách tên giám sát viên gần nhất còn tới gần hai trượng, ngay cả góc áo cũng không chạm.
Lệ Tư cùng mấy tên giám sát viên không tin Chu Văn có năng lực cách không đánh người, Nguyên Khí kỹ có thể đem Nguyên khí phóng ra ngoài trong cấp Truyền kỳ còn ít, Phàm thai căn bản không luyện nổi kỹ xảo này, cho dù có Nguyên Khí kỹ, thì Nguyên khí của Phàm thai cũng không đủ để tiêu hao.
Thế nhưng một chưởng này của Chu Văn đánh ra, tên giám sát viên kia lại vô thanh vô tức cắm đầu xuống đấy, lập tức khiến tất cả cùng giật nảy mình.
Chu Văn bất động, liên tục lăng không đánh mấy chưởng, mấy tên giám sát viên còn lại sợ tan hồn phách, từng người ứng chưởng ngã quỵ xuống đất.
Lệ Tư vừa kinh vừa sợ, cơ hồ không dám tin vào hai mắt mình, mấy tên Truyền kỳ giám sát viên đã tắt thở, thế nhưng nàng lại không thể hiểu được mấy người này bị Chu Văn giết thế nào, ánh mắt dao động, lòng kinh nghi bất định, trong lúc nhất thời không dám tới gần Chu Văn.
Chu Văn biết rõ, mấy người này không phải là hắn giết, mà là bị lực lượng thần bí của thềm đá tước đoạt sinh mệnh.
Chỉ có điều, không ai hiểu cố lực lượng thần bí kia hơn Chu Văn, chẳng qua hắn chỉ canh đúng thời gian, bày ra bộ dáng thần bí mà thôi, hoàn toàn là dọa người.
Điều khiến Chu Văn có chút buồn bực, là Lệ Tư như không bị lực lượng của thềm đá ảnh hưởng, bằng không hiện nàng cũng phải ngã lăn ra đất mới đúng.