Thấy Chu Văn muốn chạy, Lệ Tư đưa ánh mắt trêu tức nhìn qua, còn không có ý động thủ.
Bắt người là nghề của bọn hắn, nếu để một sinh viên mới chỉ đạt tới Phàm thai chạy ngay dưới mí mắt, như vậy bọn hắn cũng không cần làm việc nữa.
Không cần Lệ Tư ra lệnh, hai tên giám sát đã chia một trái một phải đuổi theo Chu Văn, tốc độ Truyền kỳ cấp bạo phát, bốn tay như ảo thuật khóa lấy hai tay Chu Văn.
Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, sau lưng Chu Văn đã lóe lên bốn đạo ánh bạc, bốn chiếc ngân dực mở ra, chấn động một cái liền đưa hắn lên bảy tám mét, tốc độ nhanh không tưởng, vừa tránh khỏi công kích của hai tên giám sát viên, vừa xông vào trong rừng nhỏ.
- Truyền khí phổi sủng hệ phi hành… đuổi theo…
Lệ Tư hơi ngẩn ra, sau khi hoàn hồn, lập tức đuổi theo.
Vốn cho là có mấy cao thủ Truyền kỳ như bọn hắn đuổi theo, coi như Chu Văn có Truyền kỳ Phối sủng cũng khó thoát.
Nào ngờ, Chu Văn như hóa thành U Linh biên bức, bốn cánh chấn động linh hoạt xuyên qua rừng cây, mượn cây cối yểm hộ, vậy mà mạnh mẽ tránh khỏi ba người bao vây chặn đánh, lao ra khỏi rừng cây nhỏ.
- Ta xem ngươi có thể chạy tới đâu.
Lệ Tư vừa tức vừa sợ, toàn lực đuổi theo Chu Văn, tốc độ nhanh tới kinh người.
Đã không còn rừng cây yểm trợ, Chu Văn cũng không thể kéo dài khoảng cách, chỉ có thể dùng tốc độ cao nhất chạy tới Cổ Đạo khẩu không xa, trước khi bọn Lệ Tư đuổi tới, vọt vào trong Địa Hạ phật thành.
Chu Văn lấy giấy thông hành, trực tiếp vào phật thành, bọn Lệ Tư lại bị binh sĩ không biết chuyện ngăn lại, sau khi lấy giấy chứng nhận của cục giám sát đặc biệt, mới có thể tiếp tục đuổi theo Chu Văn.
Chu Văn cũng không quay đầu lại, toàn lực xông hướng Tiểu Phật tự, đám Lệ Tư theo sau đuổi theo không bỏ, Chu Văn với hình thái phối hợp của Ngân Dực phi kiến, vậy mà lại không thoát nổi bọn hắn, ngược lại càng chạy càng bị kéo gần.