Ma Hóa tướng lần trước có chữ “Bố” trên trán, mà Ma Hóa tướng lần này, trên trán không khắc chữ “Bố”, mà lại khắc chữ “Đao”.
- Trước là Bố, sau là Đao, không phải sau đó còn có Thạch chứ?
Mặc dù không biết vì sao các chữ lại khác nhau, có điều Chu Văn vẫn sử dụng đối sách của bản thân đã tính từ trước, triệu hồi Khô Cốt nghĩ, Ngân Dực phi kiến, Đế Thính dung hợp với nhân vật tí hon, chuẩn bị một trận toàn lực.
Ma Hóa tướng dù mạnh, nhưng Ngân Dực phi kiến cũng không yếu, đặc biệt là tốc độ, tuyệt đối không kém bất cứ sinh vật Truyền kỳ nào.
Chiêu số của Ma Hóa tướng vẫn giống như trước, quái thương trong tay mang theo hỏa diễm thấu xương cuốn tới, có điều đã bị Chu Văn khống chế nhân vật tí hon bay lượn né tránh.
Mặc dù đã tránh qua công kích, Chu Văn vẫn không dám có chút hưng phấn, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tay trái Ma Hóa tướng.
Quả nhiên, sau một thương thất bại, ma hóa tương giơ tay trái như suy nghĩ của Chu Văn.
Thế nhưng Chu Văn hắn lại không nghĩ tới, lần này Ma Hóa tướng không hề hút nhân vật tí hon của hắn lại, mà hóa chưởng thành đao, vung mạnh về phía nhân vật tí hon đang bay lượn.
Đao khí đỏ nhạt phá chưởng mà ra, chốc lát liền chém tới trên lưng nhân vật tí hon, nhanh tới mức với tốc độ của ngân dực cũng không thể né tránh.
Đao khí lướt qua bên hông, nhân vật tí hon lập tức bị chém thành hai đoạn, từ trời ngã xuống, màn hình đen lại.
Nhìn màn hình tắt ngấm, Chu Văn có chút cổ quái:
- Kỹ năng tay trái của Bố là hấp lực, của Đao là đao khí, nếu còn có Đá, liệu có phải là thần quyền cách không vừa nhanh vừa mạnh không?
Chu Văn cũng không lập tức phục sinh nhân vật tí hon, hắn cẩn thận suy nghĩ lại hồi chiến đấu vừa rồi, rất nhanh hắn ý thức dược, nếu như chỉ có Ngân Dực phi kiến, rất khó để chiến thắng Ma Hóa tướng có chữ Bố, nhưng lại có cơ hội chiến thắng Ma Hóa tướng có chữ Đao.