Cổ Điển đặt mèo con để ở một bên, lúc này Chu Văn mới nhìn đến, bên cạnh trên đồng cỏ còn có ba nhóc mèo, hai nhỏ một to, bốn nhóc mèo này là gia đình, mèo mẹ mang theo ba nhóc mèo con phơi nắng trên đồng cỏ.
Bên cạnh sân cỏ bày hai cái bát, một cái có nước, một cái thả thức ăn cho mèo, không cần nghĩ cũng biết, mấy cái này là do Cổ Điển chuẩn bị.
Cổ Điển đem mèo đặt xuống, ánh mắt lập tức trở nên lãnh khốc vô cùng, tựa như Ác Quỷ nhìn Chu Văn, lãnh khốc nói:
- Nếu như ta ở bên ngoài nghe được gì đó, ngươi chết chắc.
Khuôn mặt Ác quỷ hung ác, phối hợp thêm thanh âm lạnh lẽo tận xương, nếu là bình thường, Chu Văn sợ là cũng thầm kiêng kị, có thể là bởi vì hình tượng Cổ Điển bưng mèo con nâng cao cao lúc trước, khiến Chu Văn lại sinh lòng kính nể.
- Ngươi yên tâm, ta không phải một người lắm miệng lắm lời.
Chu Văn nói ra.
- Nhớ lấy.
Cổ Điển lạnh lùng nói lấy, không tiếp tục để ý Chu Văn, khom lưng thu hai cái bát, lại liếc mắt nhìn bốn nhóc mèo chơi đùa trên đồng cỏ, lúc này mới quay người rời đi.
Đi vài bước, Cổ Điển lại ngừng lại, không cả quay đầu nói:
- Còn nữa, ta không muốn chúng nó tổn thương, bằng không ngươi cũng phải chết.
Nói xong câu này, Cổ Điển mới sải bước rời đi.
- Lý Huyền nói Cổ Điển không chỉ tướng mạo hung ác, tính cũng cực xấu, chỉ cần trả tiền, chuyện xấu gì hắn cũng chịu làm, bây giờ xem lại, chưa chắc đã xấu như trong truyền thuyết. Loài mèo vốn có tâm lý phòng bị cực nặng, lại chịu để hắn thân mật với mèo con như thế, có lẽ hắn không hề hung ác như trong truyền thuyết.
Chu Văn nhìn thoáng qua một lớn ba nhỏ bốn con mèo nhỏ, lòng thầm nghĩ.
Chó con mèo con, tại thời đại này, đã không được sủng ái như trước nữa, dù sao tác dụng của bọn chúng chỉ để ngắm, mà Phối sủng lại có lực lượng thần kỳ, mọi người càng muốn đem tiền tiêu vào trên người Phối sủng hơn.