Chu Văn rời khỏi nhà Lý Huyền, dọc theo đường cái ra ngoài, không khí ở đây rất không tệ, thế nhưng hình như không có siêu thị cỡ lớn, Chu Văn dùng di động chỉ đường, phát hiện siêu thị gần khu biệt thự nhất tới cũng khoảng một cây số.
- Nơi này cái gì cũng tốt, nhưng ra ngoài muốn mua ít đồ thì lại quá xa.
Chu Văn không sợ đi tuy nhiên lại không muốn lãng phí thời gian cho việc này.
Lãng phí thời gian là lãng phí sinh mệnh, Chu Văn xuất ra điện thoại thần bí, vừa chơi trò chơi vừa đi lên phía trước.
Lệ Tư nhận lệnh Kiều Tư Viễn, muốn dẫn Chu Văn trở về, bởi đã sớm phái người tập trung vào nhà Lý Huyền, cho nên rất dễ liền nắm động tĩnh của Chu Văn.
Thấy Chu Văn rời nhà, một cấp dưới nhỏ giọng nói ra:
- Lệ Tư chủ nhiệm, chúng ta đi đem hắn bắt tới a?
Lệ Tư lườm hắn nhóm liếc mắt:
- Thân phận Chu Văn đặc thù, không thể để cho người khác phát hiện hắn bị chúng ta mang đi, mà khu biệt thự này khắp nơi đều có giám sát, các ngươi trực tiếp ra ngoài đem hắn mang đi như vậy, không phải lộ hết sao?
- Vậy chúng ta phải làm sao?
Lệ Tư không nhịn được phất phất tay:
- Các ngươi về trước đi, nơi này giao cho ta là được.
Đuổi đám cấp dưới trở về, Lệ Tư sửa sang tóc xoăn màu vàng kim gợn sóng, lòng thầm nghĩ:
- Dùng mị lực lão nương, muốn giải quyết một tên mao đầu tiểu tử còn không dễ dàng.
Lệ Tư cũng không vội, chờ lấy Chu Văn rời khu biệt thự, nàng mới khởi động xe thể thao mui trần màu đỏ của chính mình, nhìn đúng đoạn đường không có giám sát, lúc này mới lái đi.
Lệ Tư cố ý đem xe lái đến phía trước Chu Văn một chút rồi ngừng lại sau đó trêu chọc, cô cố tình để một bên cầu vai tự nhiên trượt xuống, lộ ra vùng vai,tuyết trắng mượt mà, dùng ánh mắt mị hoặc nhìn Chu Văn.