Chu Văn đang muốn nói gì đố, đột nhiên nghe một tiếng soạt, tựa như bom nổ dưới nước.
Hai người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sóng nước trong hồ dấy lên, tựa như núi lửa phun trào. Ngay trong sóng nước, một đóa sen có đường kính cả chục thước nở rộ.
Đóa sen này khác với Phật Tâm liên bình thường, cánh sen bình thường màu trắng tinh, mà cánh đóa Phật Tâm liên này dù cũng màu trắng, thế nhưng trên đó lại có rất nhiều hoa văn tơ máu, nhưng tơ máu kia như ẩn như hiện, phác hoạt một tôn phật tọa, mỗi mảnh cánh sen, đều có một tôn phật tọa như thế.
Lạc Hiên cưỡi Bạch Vũ phi mã né tránh bọt nước bắn lên, một phần nước đã bắn tới trên người Bạch Vũ phi mã.
Chỉ nghe Bạch Vũ phi mã tê tê đau nhức, trên thân da tuyết trắng của nó, đã bị bọt nước tạo ra từng cái lỗ máu, thoạt nhìn rất khủng bố.
Vẻ mặt Lạc Hiên có chút khó coi, liều mạng điều khiển Bạch Vũ phi mã bay về bờ, nếu giờ mà rơi vào trong hồ, hắn cùng Bạch Vũ phi mã đều khó mà may mắn thoát khỏi.
Hiện thực không phải trò chơi, vô luận là người hay Phối sủng, chết là chết, không có cơ hội làm lại, không giống như game trong điện thoại của Chu Văn, chết còn có khả năng tích huyết trọng sinh.
Lạc Hiên muốn chạy trốn, đáng tiếc là đóa Phật Tâm liên yêu dị kia lại không có dự định tha hắn, từ trong đài sen bắn ra một hạt sen chừng quả bóng rổ, bán tới như đạn pháo.
Hạt sen bình thường của phật âm liên đều có màu xanh biếc, mà khỏa hạt sen này, lại tựa như huyết tinh, tựa như dùng máu người ngưng kết lại, chốc lát đã đập tới trước mặt Lạc Hiên.
Bạch Vũ phi mã tránh không kịp, Lạc Hiên rút kiếm trảm, lãnh quang lóe lên, kiếm trảm sâu vào trong hạt sen, thế nhưng kiếm của hắn còn chưa chém hết, sắc mặt đã đột biến.
Cơ hồ trong nháy mắt, Lạc Hiên liền thu kiếm đứng dậy, mũi chân điểm lên lưng Bạch Vũ phi mã, lăng không lui lại hai ba mét.